Thơ

Giấc mơ mang bóng con diều

Lâu lắm không về lại quê cũ
mơ hồ trôi xa…
thấy mình giống con chim trên cây xiêm già
khát tự do

Tôi đi tìm tôi

Không biết từ khi nào
Mỗi lúc buồn tôi thường soi mình trên nấm mồ ảo ảnh
bia mộ còn ghi tên

Mèo con tìm mẹ

Mèo con lạc mẹ
Lang thang đi tìm
Qua từng con phố
Phố khuya im lìm.

Tay cầm sợi chỉ mà đi

Trên tay cầm sợi chỉ mành
Chênh vênh đi giữa lợi danh nghĩa tình
Áo lành được giữ làm tin
Đến khi áo rách biết tìm người đâu

Mùi rơm

Chốn quê nhà có nhiều điều để nhớ
Sao cứ bồn chồn với những rạ rơm
Mùi rơm khô khô sau ngày nắng lửa
Mùi rơm trầm trầm qua mấy chiều mưa…

Cảm ơn

Cảm ơn hàng cây cao
Cho ta bóng mát trên đường
Đang khi nắng gắt

Sông quê

May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa

Quy Nhơn

Ừ, thì vẫn vậy, Quy Nhơn đó
Nằm xoãi dài chân bên sóng xô
Tóc bay theo những triền cát trắng

Về Cát Hải

Bỏ ưu phiền ở lại sau lưng
Tôi với thong dong đi về miền Cát Hải
Gió vô tư tràn qua bờ cỏ dại

Đêm của hoa

Hoa quỳnh nở
Hoa quỳnh sẽ nở
Đêm thật dài đêm sẽ qua thôi

Điền viên

Giã từ mũ áo công đường
Ta về vui với mảnh vườn ngày xưa
Giờ không kính gửi kính thưa…

Tuổi sáu mươi

Đang xoắn mì tôm
gặp đôi mắt em
anh như nước sôi
duỗi thẳng

Giấc mơ mang bóng con diều

Lâu lắm không về lại quê cũ
mơ hồ trôi xa…
thấy mình giống con chim trên cây xiêm già
khát tự do

Tôi đi tìm tôi

Không biết từ khi nào
Mỗi lúc buồn tôi thường soi mình trên nấm mồ ảo ảnh
bia mộ còn ghi tên

Mèo con tìm mẹ

Mèo con lạc mẹ
Lang thang đi tìm
Qua từng con phố
Phố khuya im lìm.

Tay cầm sợi chỉ mà đi

Trên tay cầm sợi chỉ mành
Chênh vênh đi giữa lợi danh nghĩa tình
Áo lành được giữ làm tin
Đến khi áo rách biết tìm người đâu

Mùi rơm

Chốn quê nhà có nhiều điều để nhớ
Sao cứ bồn chồn với những rạ rơm
Mùi rơm khô khô sau ngày nắng lửa
Mùi rơm trầm trầm qua mấy chiều mưa…

Cảm ơn

Cảm ơn hàng cây cao
Cho ta bóng mát trên đường
Đang khi nắng gắt

Sông quê

May mắn cho ai có một dòng sông quê
Khi xa để nhớ để quay về
Sông luôn chảy trong tim như dòng máu
Nuôi nấng hồn ta những lúc đi xa

Quy Nhơn

Ừ, thì vẫn vậy, Quy Nhơn đó
Nằm xoãi dài chân bên sóng xô
Tóc bay theo những triền cát trắng

Về Cát Hải

Bỏ ưu phiền ở lại sau lưng
Tôi với thong dong đi về miền Cát Hải
Gió vô tư tràn qua bờ cỏ dại

Đêm của hoa

Hoa quỳnh nở
Hoa quỳnh sẽ nở
Đêm thật dài đêm sẽ qua thôi

Điền viên

Giã từ mũ áo công đường
Ta về vui với mảnh vườn ngày xưa
Giờ không kính gửi kính thưa…

Tuổi sáu mươi

Đang xoắn mì tôm
gặp đôi mắt em
anh như nước sôi
duỗi thẳng