Thơ

Cỏ hoa bốn mùa

(VNBĐ – Thơ). Bước cùng em đoạn đường thôi Anh buông bỏ bớt cho đời nhẹ tênh Bớt gập ghềnh, bớt chông chênh Bớt xa thẳm, bớt mông mênh mịt mờ Ví như thuyền đã cập bờ Ví như đào đã sang mùa bung hoa

Cho nhau một cõi đi về

(VNBĐ – Thơ). Quê nhà xa… tít tắp xa quanh co đèo gió bao la nắng trời tuổi thơ rong ruổi quê người lớn lên mới biết thương nơi sinh thành vườn xưa vẫn cỏ non xanh người xưa cát bụi giờ đành xa xôi

Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian Hoa khẽ rung như nụ cười con gái Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn Tôi thấy lòng mình như mở hội Thấy gió xuân phơi

Lau dọn ký ức

(VNBĐ – Thơ). Lâu lâu con lại về ngôi nhà xưa lau dọn từng ký ức sáng lên dưới lớp bụi mờ mà như thấy mẹ đi mẹ đứng mẹ nằm mẹ ngồi dáng còng liêu xiêu cơi trầu nhẫn nại mấy chục năm rồi

Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới lòng cối đá đựng dẻo nụ cười thình thịch thùm thụp lườn cong xỏa yếm tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa má lúm đồng

Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy Nắng chan hòa bể biếc Quy Nhơn không nghĩ Thơ các anh có thể nhức đau Như muối xát đến vậy Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật Nước Chiêm Thành xưa

Tiếng sóng lòng thơ

(VNBĐ – Thơ). tôi lặng nghe thơ tình và sóng sóng không chỉ là sóng ở biển sóng tràn lên nỗi nhớ sóng thổn thức va đập hai đầu mất ngủ yêu nồng nàn… nhớ thiết tha… tôi thả neo hồn mình vào rơm rạ

Bếp lửa mẹ ta ngồi

(VNBĐ – Thơ). khi mẹ ta trở mình rời chăn ủ ấm bếp lửa mùa đông bùng lên thức giấc cũng là lúc lũ gà ngoài vườn reo lên rộn rã hừng đông ló rạng mặt trời nhô lên mặt biển mẹ cời than đánh

Cám ơn mùa thu

(VNBĐ – Thơ). Tôi bơi lội tự do trên thân thể tôi Như vũ điệu của lá Trong tiếng gió thì thầm bất tận Những hoang sơ lau lách cựa mình Biển giận hờn sóng gầm gừ nơi khơi xa Mùa thu vừa ló mặt

Đi qua đường Hạnh

(VNBĐ – Thơ). Đi qua đường Hạnh ngoái trông Khoảnh giây tơ tưởng mùa đong đưa mùa Ngọn Nam se sẽ như đùa Tôi ngày xanh thiếu đi lùa mây bay. Hình như nắng vàng đi vay Giọng tình nên nỗi lay cây bồ đề

Tháng Mười

(VNBĐ – Thơ). em đi ngày mỏng lá vàng se trong vắng lặng dặm đàng thương yêu đưa nhau mưa ít lạnh nhiều bâng khuâng sương bạc bến chiều tràng giang mênh mang bờ giậu hoa vàng mùa thu qua thật nhẹ nhàng trong cây

Lung linh cánh hồng

(VNBĐ – Thơ). Mỗi ngày Mặt trời lên từ đường chân trời bên này Và lặn xuống Ở đường chân trời bên kia Đó là quy luật sức mạnh của vũ trụ Con người Không nằm ngoài quy luật ấy Sinh ra từ lòng mẹ

Nơi anh vừa đặt chân…

(VNBĐ – Thơ). nơi anh vừa đặt chân có những dấu chân chim đặt trước có hơi thở bầu trời xanh mướt có người đi không biết về đâu   anh chỉ là người đến sau có thể chưa đau khổ tự hào chân anh

Miền Trung

(VNBĐ – Thơ). nước mắt nào dài hơn nước mắt miền Trung nụ cười lại hiền thơm hoa mộc nơi tôi sinh biển trào tiếng nấc mà nắng vui đùa như trẻ thơ   miền Trung tôi yêu đến dại khờ núi nhào xuống biển

Anh Bảy (*)

(VNBĐ – Thơ). như một cái cây mọc thẳng cổ thụ lại mỉm cười suốt cuộc chiến tranh chưa một lần nhảy dù cuối đời nhảy thẳng vào vòng tay bạn bè cựu phi công nước Mỹ   người mang danh dự về cho Tổ

Cỏ hoa bốn mùa

(VNBĐ – Thơ). Bước cùng em đoạn đường thôi Anh buông bỏ bớt cho đời nhẹ tênh Bớt gập ghềnh, bớt chông chênh Bớt xa thẳm, bớt mông mênh mịt mờ Ví như thuyền đã cập bờ Ví như đào đã sang mùa bung hoa

Cho nhau một cõi đi về

(VNBĐ – Thơ). Quê nhà xa… tít tắp xa quanh co đèo gió bao la nắng trời tuổi thơ rong ruổi quê người lớn lên mới biết thương nơi sinh thành vườn xưa vẫn cỏ non xanh người xưa cát bụi giờ đành xa xôi

Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian Hoa khẽ rung như nụ cười con gái Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn Tôi thấy lòng mình như mở hội Thấy gió xuân phơi

Lau dọn ký ức

(VNBĐ – Thơ). Lâu lâu con lại về ngôi nhà xưa lau dọn từng ký ức sáng lên dưới lớp bụi mờ mà như thấy mẹ đi mẹ đứng mẹ nằm mẹ ngồi dáng còng liêu xiêu cơi trầu nhẫn nại mấy chục năm rồi

Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới lòng cối đá đựng dẻo nụ cười thình thịch thùm thụp lườn cong xỏa yếm tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa má lúm đồng

Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy Nắng chan hòa bể biếc Quy Nhơn không nghĩ Thơ các anh có thể nhức đau Như muối xát đến vậy Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật Nước Chiêm Thành xưa

Tiếng sóng lòng thơ

(VNBĐ – Thơ). tôi lặng nghe thơ tình và sóng sóng không chỉ là sóng ở biển sóng tràn lên nỗi nhớ sóng thổn thức va đập hai đầu mất ngủ yêu nồng nàn… nhớ thiết tha… tôi thả neo hồn mình vào rơm rạ

Bếp lửa mẹ ta ngồi

(VNBĐ – Thơ). khi mẹ ta trở mình rời chăn ủ ấm bếp lửa mùa đông bùng lên thức giấc cũng là lúc lũ gà ngoài vườn reo lên rộn rã hừng đông ló rạng mặt trời nhô lên mặt biển mẹ cời than đánh

Cám ơn mùa thu

(VNBĐ – Thơ). Tôi bơi lội tự do trên thân thể tôi Như vũ điệu của lá Trong tiếng gió thì thầm bất tận Những hoang sơ lau lách cựa mình Biển giận hờn sóng gầm gừ nơi khơi xa Mùa thu vừa ló mặt

Đi qua đường Hạnh

(VNBĐ – Thơ). Đi qua đường Hạnh ngoái trông Khoảnh giây tơ tưởng mùa đong đưa mùa Ngọn Nam se sẽ như đùa Tôi ngày xanh thiếu đi lùa mây bay. Hình như nắng vàng đi vay Giọng tình nên nỗi lay cây bồ đề

Tháng Mười

(VNBĐ – Thơ). em đi ngày mỏng lá vàng se trong vắng lặng dặm đàng thương yêu đưa nhau mưa ít lạnh nhiều bâng khuâng sương bạc bến chiều tràng giang mênh mang bờ giậu hoa vàng mùa thu qua thật nhẹ nhàng trong cây

Lung linh cánh hồng

(VNBĐ – Thơ). Mỗi ngày Mặt trời lên từ đường chân trời bên này Và lặn xuống Ở đường chân trời bên kia Đó là quy luật sức mạnh của vũ trụ Con người Không nằm ngoài quy luật ấy Sinh ra từ lòng mẹ

Nơi anh vừa đặt chân…

(VNBĐ – Thơ). nơi anh vừa đặt chân có những dấu chân chim đặt trước có hơi thở bầu trời xanh mướt có người đi không biết về đâu   anh chỉ là người đến sau có thể chưa đau khổ tự hào chân anh

Miền Trung

(VNBĐ – Thơ). nước mắt nào dài hơn nước mắt miền Trung nụ cười lại hiền thơm hoa mộc nơi tôi sinh biển trào tiếng nấc mà nắng vui đùa như trẻ thơ   miền Trung tôi yêu đến dại khờ núi nhào xuống biển

Anh Bảy (*)

(VNBĐ – Thơ). như một cái cây mọc thẳng cổ thụ lại mỉm cười suốt cuộc chiến tranh chưa một lần nhảy dù cuối đời nhảy thẳng vào vòng tay bạn bè cựu phi công nước Mỹ   người mang danh dự về cho Tổ