Thơ

Mẹ chờ…

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ ngồi gỡ những hạt mưa trên tóc Tháng Giêng về gọi mùa cũ nảy mầm Đôi vai gầy gánh lũ con qua từng phiên chợ Chợt giật mình trong bữa đói bữa no Bình minh hằn lên gót chân nứt

Gọi cha

(VNBĐ – Văn trẻ). Mưa cuối ngày trên cánh đồng màu đỏ Tiếng cuốc lạc bầy Những bông lúa bay lên miền trời thăm thẳm Không ai để ý Vang tiếng gọi réo rắt dưới lòng sông Màu nắng mới bên ngực cha đẹp quá!

Bên rặng mù u

(VNBĐ – Thơ).  Gió lùa qua rặng mù u Rung rinh lời mẹ hát ru thuở nào Ví dầu… hò hụi… xôn xao Chuồn chuồn đom đóm bay vào giấc mơ “Chim chuyền bụi ớt” nhởn nhơ Cay mềm chót lưỡi đến giờ chẳng nguôi

Sợi thơ

(VNBĐ – Thơ). (Tặng Thượng Trí) Sông tình Giặt giũ cô đơn. Gió cười Sóng ghẹo Trăng hờn… Ai ơi Sợi thơ Cột một phận người. Câu lưu màu nắng Thu phơi Giữa chiều. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Rượu sôi từng chữ

  (VNBĐ – Thơ). (Tặng nhà thơ K.V.N) Hồn say Náo loạn truông đèo. Tình say Như gã tỳ kheo lạc thiền. Đời cuồng Cho đã oan khiên. Rượu sôi từng chữ Hồn nhiên đầm đìa. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng

Chân nhân

(VNBĐ – Thơ). Người như cây mọc giữa rừng Chim kia đến hót tưng bừng rồi bay Người như một ngọn cỏ may Hạt sương vừa tụ phút giây tan rồi Người như dòng nước quanh đồi Âm thầm chảy giữa lở bồi suối khe.

Một hôm

(VNBĐ – Thơ). Một hôm trăng gió ơ hờ Giở tờ thơ cũ thấy ngờ nghệch xưa Một hôm an trụ dưới mưa Bồ đề lá rụng gió ùa chân kinh Một hôm đối diện chính mình Mừng còn nhịp đập chân tình trong tim.

Mãn khai

(VNBĐ – Thơ). giọt sương như đứa trẻ vừa mở mắt đã tận cùng biếc xanh những cánh bướm mải mê thả nụ hôn vào mênh mông Giêng hai ẩm ướt ánh sáng mãn khai dựng vách nắng đắm thềm nhà đôi quang gánh vắt

Bức thư mùa hạ

(VNBĐ – Thơ). Nắng nóng quá! Có thể cháy nhớ thương thành đóm tro tàn Chùm hoa dại nở âm thầm cuối ngõ Đợi chờ gì cánh bướm lỡ mùa sang Sông ở lại, Đá bắt đầu mắc cạn Một con thuyền trốn nắng ngủ

Cái bóng

(VNBĐ – Thơ). Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy Hơi lùn heo héo còn đủ tay Không nhìn phía trước không ngoảnh lại Cái bóng đây rồi có chối bay Cái bóng theo ta suốt một đời Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi

Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ). Dắt mình ra ngõ biết về đâu Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo

Hoa phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi độ tháng Tư về hàng phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn rưng rưng đỏ nhiệt độ lên tới bốn mươi cô bạn tôi đi thắp nhang cho đồng hương Bình Định cô cứ đứng mãi đứng mãi chiếc ô nán che

Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ). Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

Tạ lỗi với mây xanh

(VNBĐ – Thơ). Ngày mười hai tháng Bảy năm tám tư chúng tôi trồng cây phượng bên góc trường kỷ niệm buổi cuối cùng đời học sinh trung học rồi vỗ cánh mỗi đứa một phương mỗi đứa một phương nhưng không có đứa nào

Mẹ chờ…

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ ngồi gỡ những hạt mưa trên tóc Tháng Giêng về gọi mùa cũ nảy mầm Đôi vai gầy gánh lũ con qua từng phiên chợ Chợt giật mình trong bữa đói bữa no Bình minh hằn lên gót chân nứt

Gọi cha

(VNBĐ – Văn trẻ). Mưa cuối ngày trên cánh đồng màu đỏ Tiếng cuốc lạc bầy Những bông lúa bay lên miền trời thăm thẳm Không ai để ý Vang tiếng gọi réo rắt dưới lòng sông Màu nắng mới bên ngực cha đẹp quá!

Bên rặng mù u

(VNBĐ – Thơ).  Gió lùa qua rặng mù u Rung rinh lời mẹ hát ru thuở nào Ví dầu… hò hụi… xôn xao Chuồn chuồn đom đóm bay vào giấc mơ “Chim chuyền bụi ớt” nhởn nhơ Cay mềm chót lưỡi đến giờ chẳng nguôi

Sợi thơ

(VNBĐ – Thơ). (Tặng Thượng Trí) Sông tình Giặt giũ cô đơn. Gió cười Sóng ghẹo Trăng hờn… Ai ơi Sợi thơ Cột một phận người. Câu lưu màu nắng Thu phơi Giữa chiều. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)

Rượu sôi từng chữ

  (VNBĐ – Thơ). (Tặng nhà thơ K.V.N) Hồn say Náo loạn truông đèo. Tình say Như gã tỳ kheo lạc thiền. Đời cuồng Cho đã oan khiên. Rượu sôi từng chữ Hồn nhiên đầm đìa. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng

Chân nhân

(VNBĐ – Thơ). Người như cây mọc giữa rừng Chim kia đến hót tưng bừng rồi bay Người như một ngọn cỏ may Hạt sương vừa tụ phút giây tan rồi Người như dòng nước quanh đồi Âm thầm chảy giữa lở bồi suối khe.

Một hôm

(VNBĐ – Thơ). Một hôm trăng gió ơ hờ Giở tờ thơ cũ thấy ngờ nghệch xưa Một hôm an trụ dưới mưa Bồ đề lá rụng gió ùa chân kinh Một hôm đối diện chính mình Mừng còn nhịp đập chân tình trong tim.

Mãn khai

(VNBĐ – Thơ). giọt sương như đứa trẻ vừa mở mắt đã tận cùng biếc xanh những cánh bướm mải mê thả nụ hôn vào mênh mông Giêng hai ẩm ướt ánh sáng mãn khai dựng vách nắng đắm thềm nhà đôi quang gánh vắt

Bức thư mùa hạ

(VNBĐ – Thơ). Nắng nóng quá! Có thể cháy nhớ thương thành đóm tro tàn Chùm hoa dại nở âm thầm cuối ngõ Đợi chờ gì cánh bướm lỡ mùa sang Sông ở lại, Đá bắt đầu mắc cạn Một con thuyền trốn nắng ngủ

Cái bóng

(VNBĐ – Thơ). Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy Hơi lùn heo héo còn đủ tay Không nhìn phía trước không ngoảnh lại Cái bóng đây rồi có chối bay Cái bóng theo ta suốt một đời Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi

Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ). Dắt mình ra ngõ biết về đâu Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo

Hoa phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi độ tháng Tư về hàng phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn rưng rưng đỏ nhiệt độ lên tới bốn mươi cô bạn tôi đi thắp nhang cho đồng hương Bình Định cô cứ đứng mãi đứng mãi chiếc ô nán che

Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ). Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

Tạ lỗi với mây xanh

(VNBĐ – Thơ). Ngày mười hai tháng Bảy năm tám tư chúng tôi trồng cây phượng bên góc trường kỷ niệm buổi cuối cùng đời học sinh trung học rồi vỗ cánh mỗi đứa một phương mỗi đứa một phương nhưng không có đứa nào