Thơ

Xin gửi về anh một đĩa khoai

(VNBĐ – Thơ).  (Nhân ngày giỗ nhà thơ Xuân Diệu, 35 năm) Không biết mùa này đã có khoai Lệ Cần?(*) Thứ khoai anh từng ăn và thích Em muốn gửi về anh một đĩa khoai ký ức Anh nhỏ nhẻ hương hoa nơi xa

Tháp

(VNBĐ – Thơ). Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất Như một loài cây bằng đất nung Trên thân cành xum xuê của nó Một bông hoa vừa nở Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng Ngọn tháp bí mật ấy Là chiếc

Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt Mùa xuân dìu người già xuôi dốc

Tháng Hai

(VNBĐ – Thơ). Chúng ta đi qua quá nhiều làng mạc Những hàng dừa xanh uống nắng tháng Hai Nhưng sao chốc chốc lại nghe tiếng bò rống Tiếng cồng chiêng đổ xuống lưng đèo Nỗi háo hức xen lẫn âu lo Thế giới bất

Những ngọn lửa chưa tàn

(VNBĐ – Thơ). buổi thế giới phân rã thăm thẳm những số phận tiếng chó nơi vùng cấm lửa của những linh hồn đã tắt lặng một âm ba những người còn sót nhìn thấy những ngày tháng không danh mục lại về chốn cũ

Bên bếp lửa

(VNBĐ – Thơ). Nào ngồi lại bên bếp hồng ấm lửa nghe mùa đi vương lộc biếc xuân kề nồi bánh chưng sôi đều, câu chuyện kể cực lòng chưa lữ khách bước xa quê? Nào ngồi lại cùng hơ lên kỉ niệm ấm bên

Giao mùa

(VNBĐ – Thơ). Vài phút nữa thôi là đến giao thừa Mà trời đất vẫn chưa hòa hợp Đêm sáng bừng lên trong ánh chớp Một vì sao lặng lẽ ra đi! Phút giao thừa cây cỏ nói điều gì Ai tri âm, mấy người

Thế giới biển

(VNBĐ – Thơ). Hành tinh xanh đẹp bởi biển sóng và em những rạn san hô cá và rong như mái tóc ngư nữ buông thả theo dòng nước chảy đại dương bồng bềnh say đắm mặt trời lên Khi chưa có những con tàu

Từ mùa mưa năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Mẹ nhớ, sinh tôi đầu tháng Chín Cuối đêm mưa nước ngập tràn đồng Căn nhà tranh dưới ánh đèn leo lét Tiếng khóc tiếng cười tan giữa mênh mông Cháu đích tôn! Thằng tôi oai thế đấy Dẫu nhà nghèo vẫn

Một chuyến qua đèo

(VNBĐ – Thơ). Thử liều một chuyến chơi xa Lên Tây Sơn Thượng may mà gặp em Ví dầu trời có làm đêm Anh dìu trăng xuống bậc thềm khuya nay Ví dầu trời có làm ngày Anh ôm nắng đổi hai tay giữa chiều

Cỏ hoa bốn mùa

(VNBĐ – Thơ). Bước cùng em đoạn đường thôi Anh buông bỏ bớt cho đời nhẹ tênh Bớt gập ghềnh, bớt chông chênh Bớt xa thẳm, bớt mông mênh mịt mờ Ví như thuyền đã cập bờ Ví như đào đã sang mùa bung hoa

Cho nhau một cõi đi về

(VNBĐ – Thơ). Quê nhà xa… tít tắp xa quanh co đèo gió bao la nắng trời tuổi thơ rong ruổi quê người lớn lên mới biết thương nơi sinh thành vườn xưa vẫn cỏ non xanh người xưa cát bụi giờ đành xa xôi

Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian Hoa khẽ rung như nụ cười con gái Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn Tôi thấy lòng mình như mở hội Thấy gió xuân phơi

Lau dọn ký ức

(VNBĐ – Thơ). Lâu lâu con lại về ngôi nhà xưa lau dọn từng ký ức sáng lên dưới lớp bụi mờ mà như thấy mẹ đi mẹ đứng mẹ nằm mẹ ngồi dáng còng liêu xiêu cơi trầu nhẫn nại mấy chục năm rồi

Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới lòng cối đá đựng dẻo nụ cười thình thịch thùm thụp lườn cong xỏa yếm tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa má lúm đồng

Xin gửi về anh một đĩa khoai

(VNBĐ – Thơ).  (Nhân ngày giỗ nhà thơ Xuân Diệu, 35 năm) Không biết mùa này đã có khoai Lệ Cần?(*) Thứ khoai anh từng ăn và thích Em muốn gửi về anh một đĩa khoai ký ức Anh nhỏ nhẻ hương hoa nơi xa

Tháp

(VNBĐ – Thơ). Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất Như một loài cây bằng đất nung Trên thân cành xum xuê của nó Một bông hoa vừa nở Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng Ngọn tháp bí mật ấy Là chiếc

Chợ Đồng Dài

(VNBĐ – Văn trẻ). Mẹ tôi, một người ca cũ ngồi rao bán tháng Giêng bên góc chợ trầm cây bàng xanh lên trong mắt người sắp đi xa người quét chợ đã già, lưng còm, nheo mắt Mùa xuân dìu người già xuôi dốc

Tháng Hai

(VNBĐ – Thơ). Chúng ta đi qua quá nhiều làng mạc Những hàng dừa xanh uống nắng tháng Hai Nhưng sao chốc chốc lại nghe tiếng bò rống Tiếng cồng chiêng đổ xuống lưng đèo Nỗi háo hức xen lẫn âu lo Thế giới bất

Những ngọn lửa chưa tàn

(VNBĐ – Thơ). buổi thế giới phân rã thăm thẳm những số phận tiếng chó nơi vùng cấm lửa của những linh hồn đã tắt lặng một âm ba những người còn sót nhìn thấy những ngày tháng không danh mục lại về chốn cũ

Bên bếp lửa

(VNBĐ – Thơ). Nào ngồi lại bên bếp hồng ấm lửa nghe mùa đi vương lộc biếc xuân kề nồi bánh chưng sôi đều, câu chuyện kể cực lòng chưa lữ khách bước xa quê? Nào ngồi lại cùng hơ lên kỉ niệm ấm bên

Giao mùa

(VNBĐ – Thơ). Vài phút nữa thôi là đến giao thừa Mà trời đất vẫn chưa hòa hợp Đêm sáng bừng lên trong ánh chớp Một vì sao lặng lẽ ra đi! Phút giao thừa cây cỏ nói điều gì Ai tri âm, mấy người

Thế giới biển

(VNBĐ – Thơ). Hành tinh xanh đẹp bởi biển sóng và em những rạn san hô cá và rong như mái tóc ngư nữ buông thả theo dòng nước chảy đại dương bồng bềnh say đắm mặt trời lên Khi chưa có những con tàu

Từ mùa mưa năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Mẹ nhớ, sinh tôi đầu tháng Chín Cuối đêm mưa nước ngập tràn đồng Căn nhà tranh dưới ánh đèn leo lét Tiếng khóc tiếng cười tan giữa mênh mông Cháu đích tôn! Thằng tôi oai thế đấy Dẫu nhà nghèo vẫn

Một chuyến qua đèo

(VNBĐ – Thơ). Thử liều một chuyến chơi xa Lên Tây Sơn Thượng may mà gặp em Ví dầu trời có làm đêm Anh dìu trăng xuống bậc thềm khuya nay Ví dầu trời có làm ngày Anh ôm nắng đổi hai tay giữa chiều

Cỏ hoa bốn mùa

(VNBĐ – Thơ). Bước cùng em đoạn đường thôi Anh buông bỏ bớt cho đời nhẹ tênh Bớt gập ghềnh, bớt chông chênh Bớt xa thẳm, bớt mông mênh mịt mờ Ví như thuyền đã cập bờ Ví như đào đã sang mùa bung hoa

Cho nhau một cõi đi về

(VNBĐ – Thơ). Quê nhà xa… tít tắp xa quanh co đèo gió bao la nắng trời tuổi thơ rong ruổi quê người lớn lên mới biết thương nơi sinh thành vườn xưa vẫn cỏ non xanh người xưa cát bụi giờ đành xa xôi

Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian Hoa khẽ rung như nụ cười con gái Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn Tôi thấy lòng mình như mở hội Thấy gió xuân phơi

Lau dọn ký ức

(VNBĐ – Thơ). Lâu lâu con lại về ngôi nhà xưa lau dọn từng ký ức sáng lên dưới lớp bụi mờ mà như thấy mẹ đi mẹ đứng mẹ nằm mẹ ngồi dáng còng liêu xiêu cơi trầu nhẫn nại mấy chục năm rồi

Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới lòng cối đá đựng dẻo nụ cười thình thịch thùm thụp lườn cong xỏa yếm tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa má lúm đồng