Tự tình

(VNBĐ – Văn trẻ).

Đổ xuống buổi chiều là một ngọn núi
Đổ xuống lòng là một bông gạo đỏ
kéo chân anh và em bước qua
Những con đường thoáng chốc thoáng chốc
Đổ xuống

Những ánh trăng đơn côi
Chờ tôi trải mình
Như núi trải bóng vào biển cả
Như cánh đồng trải vào gió chiều
Và thung lũng không người
Những tầng mây vô định

Trôi về những miền gầy guộc
Đợi chờ những sắc hồng
Con đường nào hoa mộng nở

Tít tắp
Tít tắp
Những tự tình
lang thang
Lạc vào những góc mờ
Định mệnh đẹp như một thời thách đố
Làm sao nhìn em mê mải
Như ngày vừa buông tay.

NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sau những giấc mơ qua

Ta gặp lại một mùa mưa phủ,
mưa trên mái lá bạch đàn
tiếng chim sáo đá gieo vào chiều
những âm thanh rải lên ruộng mạ

Lên men mùa xuân

Tôi chia nhỏ những kí ức về thời gian 
trôi không đầu không cuối 
chỉ có em vẫn miệt mài giấc mơ sinh nở
trong ngôi nhà chật ních tiếng cười

Nước ngọt, rượu vang, hay là…

Ngân thích lưu tên người xung quanh bằng biệt danh. Động vật nhỏ là mấy cô bạn thân, động vật dữ là những người cô không thích, còn thức uống thì chỉ có hai, là những người cô thấy thú vị…

Chiều cuối năm về bên mẹ

Chiều cuối năm tôi về bên mẹ
Chạy lon ton như trẻ lên mười
Khoe áo mới rộn tiếng cười tuổi nhỏ
Bếp nhà quê hong sợi khói lên trời.