Rơi
Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi…
Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi…

Thơ Văn Công Hùng thường trải những bâng khuâng, những góc nhìn bàng bạc, cảm xúc miên man, giàu thi ảnh. Đọng lại trong thơ ông là những tình cảm chân thực, đầy trách nhiệm với đời sống…

Thuộc giống chó cỏ, toàn thân hai màu đen trắng đan xen nên mẹ tôi đặt cho nó tên “Đốm”. Hôm mang Đốm về, mẹ vừa xoa đầu chú cún con rất đáng yêu…
Đừng chạy quá nhanh, con
hãy nhìn xuống dưới chân, con
người làm mẹ vội vã nói.
Bình minh vừa thức dậy
Âm thanh bỗng rộn ràng
Anh gà trống gáy vang
Chị mái mơ cục tác

Tôi bảo phải đi tìm phượng hoàng trên đỉnh Phương Mai. Mẹ lắc đầu. Mẹ chôn giấu giấc mơ trong hình hài tôi, còn giấc mơ của tôi đã bay theo cánh phượng hoàng về phương Nam.

Những trang báo rầm rộ đưa tin về vụ cháy cửa hàng đồ gỗ vào buổi lưng lửng tối, ven con đường giáp dòng sông lạc loài chảy qua thành phố bụi. Ơn trời không có thiệt hại nào về người…
Dưới góc nhà khuya sớm
những vào ra chạm vào hoang vắng
chỉ bóng mây trú ngõ nhà mình
cha gỡ trúc tre đan màu thúng cũ
Nửa khuya xếp áo cho người cũ
Nghe cả thiên thu bỗng rủ về
Chẳng còn cay mắt hay rơi lệ
Sao thấy đêm này dài lê thê
những câu hỏi cong vào đêm bạc
mảnh trăng suông lạc giữa hiên người
con đường vắng
ngõ về cũng vắng
Đàn bà làm mẹ làm cha
Tự dựng cho mình khu vườn rợp mát
Chở con về sớm khuya ngọt nhạt
Bữa cơm dưa cười nói đủ đầy
Chào ngày mới nhưng sao mình vẫn cũ
Trái đất ừ, ta có khác chi đâu
Chỉ mưa nắng đủ phép màu định vị
Cả đất trời cùng vạn vật lung linh…
Bác vẫn sống trọn đời ở giữa lòng dân
Trên ngực áo Người không một tấm huân chương
(Tấm gương Bác là huân chương đẹp nhất!)




Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi…

Thơ Văn Công Hùng thường trải những bâng khuâng, những góc nhìn bàng bạc, cảm xúc miên man, giàu thi ảnh. Đọng lại trong thơ ông là những tình cảm chân thực, đầy trách nhiệm với đời sống…

Thuộc giống chó cỏ, toàn thân hai màu đen trắng đan xen nên mẹ tôi đặt cho nó tên “Đốm”. Hôm mang Đốm về, mẹ vừa xoa đầu chú cún con rất đáng yêu…
Đừng chạy quá nhanh, con
hãy nhìn xuống dưới chân, con
người làm mẹ vội vã nói.
Bình minh vừa thức dậy
Âm thanh bỗng rộn ràng
Anh gà trống gáy vang
Chị mái mơ cục tác

Tôi bảo phải đi tìm phượng hoàng trên đỉnh Phương Mai. Mẹ lắc đầu. Mẹ chôn giấu giấc mơ trong hình hài tôi, còn giấc mơ của tôi đã bay theo cánh phượng hoàng về phương Nam.

Những trang báo rầm rộ đưa tin về vụ cháy cửa hàng đồ gỗ vào buổi lưng lửng tối, ven con đường giáp dòng sông lạc loài chảy qua thành phố bụi. Ơn trời không có thiệt hại nào về người…
Dưới góc nhà khuya sớm
những vào ra chạm vào hoang vắng
chỉ bóng mây trú ngõ nhà mình
cha gỡ trúc tre đan màu thúng cũ
Nửa khuya xếp áo cho người cũ
Nghe cả thiên thu bỗng rủ về
Chẳng còn cay mắt hay rơi lệ
Sao thấy đêm này dài lê thê
những câu hỏi cong vào đêm bạc
mảnh trăng suông lạc giữa hiên người
con đường vắng
ngõ về cũng vắng
Đàn bà làm mẹ làm cha
Tự dựng cho mình khu vườn rợp mát
Chở con về sớm khuya ngọt nhạt
Bữa cơm dưa cười nói đủ đầy
Chào ngày mới nhưng sao mình vẫn cũ
Trái đất ừ, ta có khác chi đâu
Chỉ mưa nắng đủ phép màu định vị
Cả đất trời cùng vạn vật lung linh…
Bác vẫn sống trọn đời ở giữa lòng dân
Trên ngực áo Người không một tấm huân chương
(Tấm gương Bác là huân chương đẹp nhất!)
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai