Văn học

Quanh mái hiên nhà

Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…

Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Mắt em

Mắt em màu nước ướt ai chưa
Mùi mưa gợn sóng khép đôi bờ
Nâng lên đặt xuống nghìn câu chữ
Còn nghe gió thoảng hỗn trăng mờ.

Bên bụi duối

Sắp tới em ơi rồi sẽ tới
Tuổi xanh ngùi ngẫm ấm trời sâu
Cùng nắm tay nào đâu bụi duối
Ai nấu môi ai giờ còn đau.

Bình Định quê mình

Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Mấy nét Quy Nhơn

Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi

Hồn thơ

Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão

Hoa vàng bờ bãi…

Tháng Mười Hai nhuộm vàng bãi bờ bằng màu hoa cải, cả vạt trời vàng ươm theo dòng sông uốn lượn…

Tháng Chạp miên man nhớ thương…

Tôi về quê vào những ngày đầu tiên của tháng Chạp, thong dong trên con đường làng quen thuộc, cảnh vật hiền hòa như muốn ôm trọn tôi vào lòng.

Đóa hồng dành cho bà Emily

Khi bà Emily Grierson qua đời, cả thị trấn lũ lượt kéo đến trong đám tang bà: các đấng mày râu thể hiện lòng trân trọng đối với một tượng đài đã đổ; đám phụ nữ tò mò muốn xem nội thất ngôi nhà sang trọng cỡ nào…

Rước xuân vào nhà

Mặt trời xua giá rét
Thả nắng vàng rong chơi
Muôn loài mừng vẫy vẫy
Đến đây nào nắng ơi!

Gà mẹ

Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên

Bé làm cô giáo

Bé tập làm cô giáo
Dạy mèo Mướp đánh vần
Chó Vện cũng ham học
Nên mon men đến gần

Mặt trời bị ốm

Sáng nay trời u ám
Bé hỏi mẹ vì sao
Mẹ đùa – Mặt trời ốm
Hôm qua sốt rất cao

Em dậy sớm

Sáng nay em dậy sớm
Mở cửa sổ học bài
Lóng lánh giọt sương mai
Bỗng giật mình mở mắt

Quanh mái hiên nhà

Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…

Tôi muốn, tôi sẽ, tôi chưa…

Tôi muốn em là hạt phù sa
Để tôi làm sông cho em tan đi thật nhẹ
Để tôi biết trong một phần thân thể
Có đời em
Nên êm ái xuôi dòng…

Mắt em

Mắt em màu nước ướt ai chưa
Mùi mưa gợn sóng khép đôi bờ
Nâng lên đặt xuống nghìn câu chữ
Còn nghe gió thoảng hỗn trăng mờ.

Bên bụi duối

Sắp tới em ơi rồi sẽ tới
Tuổi xanh ngùi ngẫm ấm trời sâu
Cùng nắm tay nào đâu bụi duối
Ai nấu môi ai giờ còn đau.

Bình Định quê mình

Em có về Bình Định với anh không
Xuôi dòng sông quê mênh mang gió hát
Điệu Bài chòi ngân nga xanh ngát
Sóng nước bồng bềnh, sông nước mênh mang

Mấy nét Quy Nhơn

Quy Nhơn
Như vầng trăng non lưỡi liềm bồi lên từ biển
Phương Mai hửng sáng
Nhơn Châu
xanh thẳm vành nôi

Hồn thơ

Đừng hỏi tuổi
Ta không có tuổi
Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa
Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão

Hoa vàng bờ bãi…

Tháng Mười Hai nhuộm vàng bãi bờ bằng màu hoa cải, cả vạt trời vàng ươm theo dòng sông uốn lượn…

Tháng Chạp miên man nhớ thương…

Tôi về quê vào những ngày đầu tiên của tháng Chạp, thong dong trên con đường làng quen thuộc, cảnh vật hiền hòa như muốn ôm trọn tôi vào lòng.

Đóa hồng dành cho bà Emily

Khi bà Emily Grierson qua đời, cả thị trấn lũ lượt kéo đến trong đám tang bà: các đấng mày râu thể hiện lòng trân trọng đối với một tượng đài đã đổ; đám phụ nữ tò mò muốn xem nội thất ngôi nhà sang trọng cỡ nào…

Rước xuân vào nhà

Mặt trời xua giá rét
Thả nắng vàng rong chơi
Muôn loài mừng vẫy vẫy
Đến đây nào nắng ơi!

Gà mẹ

Hạt sương mai lóng lánh
Làm duyên trên cỏ mềm
Hoa mười giờ chúm chím
Đợi nắng vàng thắp lên

Bé làm cô giáo

Bé tập làm cô giáo
Dạy mèo Mướp đánh vần
Chó Vện cũng ham học
Nên mon men đến gần

Mặt trời bị ốm

Sáng nay trời u ám
Bé hỏi mẹ vì sao
Mẹ đùa – Mặt trời ốm
Hôm qua sốt rất cao

Em dậy sớm

Sáng nay em dậy sớm
Mở cửa sổ học bài
Lóng lánh giọt sương mai
Bỗng giật mình mở mắt