
Tàn tro
Từ hồi ba mất, khu vườn như bỏ hoang, không người chăm nên đìu hiu xơ xác. Một ngày rã rời vì những nhọc nhằn, tôi trốn về thăm ba, thăm vườn cũ…

Từ hồi ba mất, khu vườn như bỏ hoang, không người chăm nên đìu hiu xơ xác. Một ngày rã rời vì những nhọc nhằn, tôi trốn về thăm ba, thăm vườn cũ…

Biển trưa. Nước xanh, sóng trắng tung bọt. Bãi cát nóng rẫy bàn chân. Hoạt cầm lon bia uống dở hướng về phía cuối bãi, như một thói quen…

hi màu nắng tháng Ba trải tràn trước ngõ, lòng ta lại bâng khuâng một nỗi nhớ không rõ hình thù. Dường như, trong từng ngọn nắng tháng Ba luôn chất chứa những xốn xang, xao động lòng người.

Lập xuân, khí trời ấm dần. Chồi non hé nụ, vạn vật phơi phới, cũng là lúc đàn én từ phương xa trở về chao lượn ríu rít gọi bầy…

Căn nhà gỗ chàng đang ở nằm trên sườn đồi, một dạo không ai dám bén mảng. Nghe nói chủ nhân của nó là một họa sĩ độc thân…

Cuối cùng, Brodzky muốn con trai ông ta vào học đại học. Có lý do để tôi trở thành thư ký của hiệu sách.

Có lần, trong một truyện ngắn, tôi viết câu “Da mặt nhiễm phèn từ thuở sơ sinh”, kỳ thực là tôi bị ám ảnh bởi cái vết phèn vàng vàng nâu nâu thâm xỉn nơi góc móng chân của má

Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng còi tàu rúc lên từng hồi inh ỏi. Chắc có lẽ đã lâu tôi không về ngủ ở nhà ba má, thành thử, tiếng còi tàu trở nên xa lạ với mình

Gia đình cậu bé có một mảnh đất rộng lắm. Rộng tới mức mỗi ngày cậu bé có thể nhìn thấy được mặt trời mọc ở đằng này và lặn ở đằng kia…
Tinh mơ Ốc đã dậy
Chọn chiếc váy lung linh
Tối nay làng có hội
Phải sửa soạn thật xinh!
trên cánh đồng trơ trọi nắng gió mênh mông ấy
con luôn thấy ba miệt mài gieo xuống những hạt giống
những hạt giống lấp lánh giống như những hạt nước
Những cô gái ba nghìn năm trước
cũng như em gương lược bây giờ
hãy còn đắm đuối trong thơ
nương dâu, ngõ trúc vườn mơ đâu rồi?










Từ hồi ba mất, khu vườn như bỏ hoang, không người chăm nên đìu hiu xơ xác. Một ngày rã rời vì những nhọc nhằn, tôi trốn về thăm ba, thăm vườn cũ…

Biển trưa. Nước xanh, sóng trắng tung bọt. Bãi cát nóng rẫy bàn chân. Hoạt cầm lon bia uống dở hướng về phía cuối bãi, như một thói quen…

hi màu nắng tháng Ba trải tràn trước ngõ, lòng ta lại bâng khuâng một nỗi nhớ không rõ hình thù. Dường như, trong từng ngọn nắng tháng Ba luôn chất chứa những xốn xang, xao động lòng người.

Lập xuân, khí trời ấm dần. Chồi non hé nụ, vạn vật phơi phới, cũng là lúc đàn én từ phương xa trở về chao lượn ríu rít gọi bầy…

Căn nhà gỗ chàng đang ở nằm trên sườn đồi, một dạo không ai dám bén mảng. Nghe nói chủ nhân của nó là một họa sĩ độc thân…

Cuối cùng, Brodzky muốn con trai ông ta vào học đại học. Có lý do để tôi trở thành thư ký của hiệu sách.

Có lần, trong một truyện ngắn, tôi viết câu “Da mặt nhiễm phèn từ thuở sơ sinh”, kỳ thực là tôi bị ám ảnh bởi cái vết phèn vàng vàng nâu nâu thâm xỉn nơi góc móng chân của má

Nửa đêm, tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng còi tàu rúc lên từng hồi inh ỏi. Chắc có lẽ đã lâu tôi không về ngủ ở nhà ba má, thành thử, tiếng còi tàu trở nên xa lạ với mình

Gia đình cậu bé có một mảnh đất rộng lắm. Rộng tới mức mỗi ngày cậu bé có thể nhìn thấy được mặt trời mọc ở đằng này và lặn ở đằng kia…
Tinh mơ Ốc đã dậy
Chọn chiếc váy lung linh
Tối nay làng có hội
Phải sửa soạn thật xinh!
trên cánh đồng trơ trọi nắng gió mênh mông ấy
con luôn thấy ba miệt mài gieo xuống những hạt giống
những hạt giống lấp lánh giống như những hạt nước
Những cô gái ba nghìn năm trước
cũng như em gương lược bây giờ
hãy còn đắm đuối trong thơ
nương dâu, ngõ trúc vườn mơ đâu rồi?
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai