Về Hoài Ân cùng em
Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.
Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.
Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?
Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!
Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.
Tháng Ba mà vẫn tháng Hai
Ngọn gió Nồm lướt trên lưng sóng
Thuyền cập bến…
Đêm xa quê nệm êm chăn ấm
vẫn chập chờn ngồi dậy từng cơn
Ta thương vợ đèn cù giấc ngủ
thương mẹ già xe nước niềm đau
Anh về Đà Nẵng tìm em
phố phường xóa dấu những đêm hẹn hò
bến Đò Xu vắng bóng đò
dòng sông Cẩm Lệ, Cổ Cò lặng im.
Chuyện trò với cá đang bơi
Một đời im lặng bên trời cô đơn
Ta nằm dưới Ngũ Hành Sơn
Nghe rêu thiên cổ mang hờn bao la.
nhiều đau khổ thành ngọc trai
bể Đông nuốt lệ cho dài Trường Sơn
xa trời anh nhớ sông hơn
thương em từ thuở mang hờn phận duyên

Một chiều tháng Tư năm 1970, tại căn cứ quân sự của Mỹ ở Phú Tài, thuộc vùng ngoại vi thị xã Quy Nhơn…

Mưa rây bụi lên dòng đêm bồng bềnh sương khói. Con thuyền trôi chầm chậm trên dải sông đen thẫm kiếm tìm chốn đậu…

Mamzelle Aurlie chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn. Cô chưa bao giờ yêu. Năm hai mươi tuổi cô đã nhận được một lời cầu hôn…

Một ngày mùa xuân đẹp trời. Dế bị đánh thức bởi tia nắng mai, vươn mình nhảy khỏi bụi chuối nơi cậu ta vẫn trú ngụ, tung tăng đi khắp bãi cỏ…
Con đường đầy bóng mát
Xinh tươi suốt bốn mùa
Hoa sam hoa chiều tím
Mười giờ nở đúng trưa
Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về




Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.
Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?
Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!
Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.
Tháng Ba mà vẫn tháng Hai
Ngọn gió Nồm lướt trên lưng sóng
Thuyền cập bến…
Đêm xa quê nệm êm chăn ấm
vẫn chập chờn ngồi dậy từng cơn
Ta thương vợ đèn cù giấc ngủ
thương mẹ già xe nước niềm đau
Anh về Đà Nẵng tìm em
phố phường xóa dấu những đêm hẹn hò
bến Đò Xu vắng bóng đò
dòng sông Cẩm Lệ, Cổ Cò lặng im.
Chuyện trò với cá đang bơi
Một đời im lặng bên trời cô đơn
Ta nằm dưới Ngũ Hành Sơn
Nghe rêu thiên cổ mang hờn bao la.
nhiều đau khổ thành ngọc trai
bể Đông nuốt lệ cho dài Trường Sơn
xa trời anh nhớ sông hơn
thương em từ thuở mang hờn phận duyên

Một chiều tháng Tư năm 1970, tại căn cứ quân sự của Mỹ ở Phú Tài, thuộc vùng ngoại vi thị xã Quy Nhơn…

Mưa rây bụi lên dòng đêm bồng bềnh sương khói. Con thuyền trôi chầm chậm trên dải sông đen thẫm kiếm tìm chốn đậu…

Mamzelle Aurlie chưa bao giờ nghĩ đến việc kết hôn. Cô chưa bao giờ yêu. Năm hai mươi tuổi cô đã nhận được một lời cầu hôn…

Một ngày mùa xuân đẹp trời. Dế bị đánh thức bởi tia nắng mai, vươn mình nhảy khỏi bụi chuối nơi cậu ta vẫn trú ngụ, tung tăng đi khắp bãi cỏ…
Con đường đầy bóng mát
Xinh tươi suốt bốn mùa
Hoa sam hoa chiều tím
Mười giờ nở đúng trưa
Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai