Văn học

Những con cá lia thia

Những con cá lia thia nuôi trong chậu nhựa
cánh đồng năn cao ốc lấy đi rồi
và bọn trẻ cãi nhau tên cá
đứa nói rô ron đứa bảo cá cờ

Trong tĩnh tại

Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!

Lãng đãng 

Ta giờ nhớ nhớ quên quên
Gặp nhau bạn hỏi: biết tên là gì?
Tên là… xin nhắc giùm đi
Chơi trò “đánh đố” có gì vui đâu!

Một gạch

Tôi thắp nhang bên mộ ba tôi
Nơi tấm bia
Ghi tên người
Nối năm sinh – năm mất

Tình quê ấm áp

Sau bao năm sống ở chốn thị thành đông đúc, thấy yêu lắm hai chữ quê nhà, như chốn bình yên để nhớ, để trở về…

Ngón mưa

Lần đầu tiên gặp Phai, nàng đã mỉm cười. Nàng đã đi biết bao lâu để thoát khỏi những cơn mưa dai dẳng như làm mục nát cả tâm can…

Chiếc nón rơm

Ngày thứ hai đến ngôi làng biển có suối nước nóng, trong lúc Onoda đi tản bộ xuống con đường dọc bờ biển thì bắt gặp một ông lão đang ngồi trong đám cỏ…

Vườn nhà em

Trước sân nhà em
Mảnh vườn nho nhỏ
Bốn mùa hoa nở
Nhiều những sắc màu

Điểm mười ngày mới

Ông mặt trời thức dậy
Rải tia nắng lên vườn
Lóng lánh những giọt sương
Còn vương trên kẽ lá

Tôi đọc sách

Vì mê đọc sách, nên từ nhỏ, tôi đã tích cóp được một tủ sách cho riêng mình. Những cuốn sách thời niên thiếu dù in trên giấy hẩm, tôi vẫn giữ mãi đến giờ…

Đêm xoang của núi rừng

Chẳng biết xoang có từ bao giờ mà chỉ biết nó gắn bó với bao đời người, bao mùa rẫy, bao mùa lễ hội để rồi mê hoặc những ai đã từng chiêm ngưỡng, hòa nhập cùng xoang…

Bên vườn bưởi Xứ Hoài

Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi

Tiếng thơ trên mặt đất

Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông

Về Hoài Ân

Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…

Những con cá lia thia

Những con cá lia thia nuôi trong chậu nhựa
cánh đồng năn cao ốc lấy đi rồi
và bọn trẻ cãi nhau tên cá
đứa nói rô ron đứa bảo cá cờ

Trong tĩnh tại

Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!

Lãng đãng 

Ta giờ nhớ nhớ quên quên
Gặp nhau bạn hỏi: biết tên là gì?
Tên là… xin nhắc giùm đi
Chơi trò “đánh đố” có gì vui đâu!

Một gạch

Tôi thắp nhang bên mộ ba tôi
Nơi tấm bia
Ghi tên người
Nối năm sinh – năm mất

Tình quê ấm áp

Sau bao năm sống ở chốn thị thành đông đúc, thấy yêu lắm hai chữ quê nhà, như chốn bình yên để nhớ, để trở về…

Ngón mưa

Lần đầu tiên gặp Phai, nàng đã mỉm cười. Nàng đã đi biết bao lâu để thoát khỏi những cơn mưa dai dẳng như làm mục nát cả tâm can…

Chiếc nón rơm

Ngày thứ hai đến ngôi làng biển có suối nước nóng, trong lúc Onoda đi tản bộ xuống con đường dọc bờ biển thì bắt gặp một ông lão đang ngồi trong đám cỏ…

Vườn nhà em

Trước sân nhà em
Mảnh vườn nho nhỏ
Bốn mùa hoa nở
Nhiều những sắc màu

Điểm mười ngày mới

Ông mặt trời thức dậy
Rải tia nắng lên vườn
Lóng lánh những giọt sương
Còn vương trên kẽ lá

Tôi đọc sách

Vì mê đọc sách, nên từ nhỏ, tôi đã tích cóp được một tủ sách cho riêng mình. Những cuốn sách thời niên thiếu dù in trên giấy hẩm, tôi vẫn giữ mãi đến giờ…

Đêm xoang của núi rừng

Chẳng biết xoang có từ bao giờ mà chỉ biết nó gắn bó với bao đời người, bao mùa rẫy, bao mùa lễ hội để rồi mê hoặc những ai đã từng chiêm ngưỡng, hòa nhập cùng xoang…

Bên vườn bưởi Xứ Hoài

Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi

Tiếng thơ trên mặt đất

Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông

Về Hoài Ân

Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…