Tôi đi qua
(VNBĐ – Thơ). Tôi đi qua bóng cây ngày nắng những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng chói chang tiếng ve tôi đi qua hơi thở tháng Tư phấp phỏng những ai còn ai mất người bạn như chiếc lá âm thầm sau quãng đời
(VNBĐ – Thơ). Tôi đi qua bóng cây ngày nắng những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng chói chang tiếng ve tôi đi qua hơi thở tháng Tư phấp phỏng những ai còn ai mất người bạn như chiếc lá âm thầm sau quãng đời

(VNBĐ – Hồi ký). Một buổi sáng mùa hè ba mươi năm trước, gió biển Quy Nhơn trong lành mát rượi, tôi đang đứng hít thở và tư lự trên vỉa hè rộng, trước ngôi nhà cũ kỹ tôi đang ở, thì thấy có một
(VNBĐ – Tản văn). Tôi vẫn nhớ con đường về ngập nắng, tưởng như mình đâu bỏ tất cả để ra đi. Ngày qua ngày, tháng qua tháng cứ như chưa từng chạm đến nỗi buồn, mùa vội vã ùa vào cuốn đi tất cả.
(VNBĐ – Tản văn). Có con cháu ở Sài Gòn, mấy ngày qua, ba má tôi lại thắc thỏm khi đây là nơi xuất hiện ca bệnh Covid 19 mới. Loáng thoáng nghe giọng má đang điện hỏi thăm con dâu tình hình công việc,
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Bé tập làm cô giáo Dạy mèo mướp đánh vần Chó vện cũng ham học Nên mon men đến gần Hai bạn học chăm chỉ Tập trung và nghe theo Mướp tỏ ra tiến bộ Đánh vần mờ eo
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Đêm qua mưa lất phất Nên mặt trời ngủ quên Sáng nay em dậy sớm Hát gọi mặt trời lên Em hát gọi chị gió Gió thổi cơn mát lành Em hát gọi chú nắng Nắng vàng hàng cây

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Trong khu vườn nọ, Bướm Vàng, Kiến Nâu và Ong Mật chơi rất thân với nhau. Một hôm, trong lúc trò chuyện, Kiến Nâu bỗng nảy ra một ý nghĩ: – Chúng ta hãy kể cho nhau nghe về

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Nhà thơ Naomi Shihab Nye sinh năm 1952 ở St. Louis, Missouri, Hoa Kỳ. Bà được biết đến với những bài thơ mang đến một góc nhìn mới mẻ về những sự kiện, con người và đồ vật bình

(VNBĐ – Truyện ngắn). Màn đêm đã tràn ra mặt biển. Màu nước đen như màu mực, lênh loáng, mênh mông. Bãi bờ vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở của biển. Ù oạp, ù oạp. Bóng tối càng rộng thêm ra, những con sóng

(VNBĐ – Truyện ngắn). 1. Tiếng sấm nổ rền ngoài sân đình báo hiệu một cơn giông lớn. Trời nóng hầm hập. Chạm vào đâu cũng ngột ngạt, bức bối. Chạm vào đâu cũng nhớp nháp, khó chịu. Đã mấy tháng liền trời rặn mãi
(VNBĐ – Thơ). Gió lùa qua rặng mù u Rung rinh lời mẹ hát ru thuở nào Ví dầu… hò hụi… xôn xao Chuồn chuồn đom đóm bay vào giấc mơ “Chim chuyền bụi ớt” nhởn nhơ Cay mềm chót lưỡi đến giờ chẳng nguôi
(VNBĐ – Thơ). (Tặng Thượng Trí) Sông tình Giặt giũ cô đơn. Gió cười Sóng ghẹo Trăng hờn… Ai ơi Sợi thơ Cột một phận người. Câu lưu màu nắng Thu phơi Giữa chiều. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)
(VNBĐ – Thơ). (Tặng nhà thơ K.V.N) Hồn say Náo loạn truông đèo. Tình say Như gã tỳ kheo lạc thiền. Đời cuồng Cho đã oan khiên. Rượu sôi từng chữ Hồn nhiên đầm đìa. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng
(VNBĐ – Thơ). Người như cây mọc giữa rừng Chim kia đến hót tưng bừng rồi bay Người như một ngọn cỏ may Hạt sương vừa tụ phút giây tan rồi Người như dòng nước quanh đồi Âm thầm chảy giữa lở bồi suối khe.
(VNBĐ – Thơ). Một hôm trăng gió ơ hờ Giở tờ thơ cũ thấy ngờ nghệch xưa Một hôm an trụ dưới mưa Bồ đề lá rụng gió ùa chân kinh Một hôm đối diện chính mình Mừng còn nhịp đập chân tình trong tim.





(VNBĐ – Thơ). Tôi đi qua bóng cây ngày nắng những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng chói chang tiếng ve tôi đi qua hơi thở tháng Tư phấp phỏng những ai còn ai mất người bạn như chiếc lá âm thầm sau quãng đời

(VNBĐ – Hồi ký). Một buổi sáng mùa hè ba mươi năm trước, gió biển Quy Nhơn trong lành mát rượi, tôi đang đứng hít thở và tư lự trên vỉa hè rộng, trước ngôi nhà cũ kỹ tôi đang ở, thì thấy có một
(VNBĐ – Tản văn). Tôi vẫn nhớ con đường về ngập nắng, tưởng như mình đâu bỏ tất cả để ra đi. Ngày qua ngày, tháng qua tháng cứ như chưa từng chạm đến nỗi buồn, mùa vội vã ùa vào cuốn đi tất cả.
(VNBĐ – Tản văn). Có con cháu ở Sài Gòn, mấy ngày qua, ba má tôi lại thắc thỏm khi đây là nơi xuất hiện ca bệnh Covid 19 mới. Loáng thoáng nghe giọng má đang điện hỏi thăm con dâu tình hình công việc,
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Bé tập làm cô giáo Dạy mèo mướp đánh vần Chó vện cũng ham học Nên mon men đến gần Hai bạn học chăm chỉ Tập trung và nghe theo Mướp tỏ ra tiến bộ Đánh vần mờ eo
(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Đêm qua mưa lất phất Nên mặt trời ngủ quên Sáng nay em dậy sớm Hát gọi mặt trời lên Em hát gọi chị gió Gió thổi cơn mát lành Em hát gọi chú nắng Nắng vàng hàng cây

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Trong khu vườn nọ, Bướm Vàng, Kiến Nâu và Ong Mật chơi rất thân với nhau. Một hôm, trong lúc trò chuyện, Kiến Nâu bỗng nảy ra một ý nghĩ: – Chúng ta hãy kể cho nhau nghe về

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Nhà thơ Naomi Shihab Nye sinh năm 1952 ở St. Louis, Missouri, Hoa Kỳ. Bà được biết đến với những bài thơ mang đến một góc nhìn mới mẻ về những sự kiện, con người và đồ vật bình

(VNBĐ – Truyện ngắn). Màn đêm đã tràn ra mặt biển. Màu nước đen như màu mực, lênh loáng, mênh mông. Bãi bờ vắng lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở của biển. Ù oạp, ù oạp. Bóng tối càng rộng thêm ra, những con sóng

(VNBĐ – Truyện ngắn). 1. Tiếng sấm nổ rền ngoài sân đình báo hiệu một cơn giông lớn. Trời nóng hầm hập. Chạm vào đâu cũng ngột ngạt, bức bối. Chạm vào đâu cũng nhớp nháp, khó chịu. Đã mấy tháng liền trời rặn mãi
(VNBĐ – Thơ). Gió lùa qua rặng mù u Rung rinh lời mẹ hát ru thuở nào Ví dầu… hò hụi… xôn xao Chuồn chuồn đom đóm bay vào giấc mơ “Chim chuyền bụi ớt” nhởn nhơ Cay mềm chót lưỡi đến giờ chẳng nguôi
(VNBĐ – Thơ). (Tặng Thượng Trí) Sông tình Giặt giũ cô đơn. Gió cười Sóng ghẹo Trăng hờn… Ai ơi Sợi thơ Cột một phận người. Câu lưu màu nắng Thu phơi Giữa chiều. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng 4.2021)
(VNBĐ – Thơ). (Tặng nhà thơ K.V.N) Hồn say Náo loạn truông đèo. Tình say Như gã tỳ kheo lạc thiền. Đời cuồng Cho đã oan khiên. Rượu sôi từng chữ Hồn nhiên đầm đìa. LÊ ÂN (Văn nghệ Bình Định số 96 tháng
(VNBĐ – Thơ). Người như cây mọc giữa rừng Chim kia đến hót tưng bừng rồi bay Người như một ngọn cỏ may Hạt sương vừa tụ phút giây tan rồi Người như dòng nước quanh đồi Âm thầm chảy giữa lở bồi suối khe.
(VNBĐ – Thơ). Một hôm trăng gió ơ hờ Giở tờ thơ cũ thấy ngờ nghệch xưa Một hôm an trụ dưới mưa Bồ đề lá rụng gió ùa chân kinh Một hôm đối diện chính mình Mừng còn nhịp đập chân tình trong tim.
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai