Văn học

Mãn khai

(VNBĐ – Thơ). giọt sương như đứa trẻ vừa mở mắt đã tận cùng biếc xanh những cánh bướm mải mê thả nụ hôn vào mênh mông Giêng hai ẩm ướt ánh sáng mãn khai dựng vách nắng đắm thềm nhà đôi quang gánh vắt

Bức thư mùa hạ

(VNBĐ – Thơ). Nắng nóng quá! Có thể cháy nhớ thương thành đóm tro tàn Chùm hoa dại nở âm thầm cuối ngõ Đợi chờ gì cánh bướm lỡ mùa sang Sông ở lại, Đá bắt đầu mắc cạn Một con thuyền trốn nắng ngủ

Cái bóng

(VNBĐ – Thơ). Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy Hơi lùn heo héo còn đủ tay Không nhìn phía trước không ngoảnh lại Cái bóng đây rồi có chối bay Cái bóng theo ta suốt một đời Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi

Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ). Dắt mình ra ngõ biết về đâu Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo

Hoa phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi độ tháng Tư về hàng phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn rưng rưng đỏ nhiệt độ lên tới bốn mươi cô bạn tôi đi thắp nhang cho đồng hương Bình Định cô cứ đứng mãi đứng mãi chiếc ô nán che

Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ). Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

Tạ lỗi với mây xanh

(VNBĐ – Thơ). Ngày mười hai tháng Bảy năm tám tư chúng tôi trồng cây phượng bên góc trường kỷ niệm buổi cuối cùng đời học sinh trung học rồi vỗ cánh mỗi đứa một phương mỗi đứa một phương nhưng không có đứa nào

Tấm hình của lớp

(VNBĐ – Thơ). Tấm hình đen trắng chỉ bằng bàn tay Mấy chục đứa xếp hàng ngang Mặt mỗi người bé như hạt bắp Mấy chục năm trôi qua Đêm nay bỗng bồi hồi nhớ lớp Nhìn lại tấm hình Bâng khuâng Mặt bạn bè

Về lại Đảo Cò(*)

(VNBĐ – Thơ). Cò trắng trở về trên những tán cây xanh Đầm Thị Nại mênh mông bốn bề sóng nước đứng kiên nhẫn những cây bần, cây đước… che chở ta xưa giờ vẫy gọi chim về Đảo Cò ơi bình dị một tên

Màu hoa ở lại

(VNBĐ – Tản văn). Trong cơn mưa ấm Giêng hai, tôi chợt nghe thấy tiếng cựa mình của những chiếc nụ biêng biếc tím. Khẽ khàng và run rẩy, những cánh hoa xoan chầm chậm nở một màu tím mỏng manh. Tôi ngồi dưới mưa

Chú gà con

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Chú gà con bé xinh Tròn vo như quả quýt Chạy lon ton bên mẹ Nửa bước cũng không xa Đôi chân vướng sợi rơm Ngã lăn tròn ra đất Ôi mẹ đâu mất rồi Gà con kêu “

Chớm xuân

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ông sao nhấp nháy trên đầu Thắp đèn đom đóm đi đâu lập lòe Loa kèn gió thổi ti toe Buồn chi ti tỉ khóc nhè dế con? Nhạt nhòa thương lá cỏ non Nắng lên nước mắt sương

Mùa xuân của Toa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Từ chăn ấm, Toa lắng nghe các nhân vật trong trí óc của mình trò chuyện. Hình như, mùa xuân đã về… – Không biết đến khi nào tụi mình mới được chủ nhân mặc? – Thì đợi đi,

Cái chết của ông Shimerda

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Sáng ngày hai mươi hai tôi giật mình thức giấc. Trước khi mở mắt thì dường như tôi đã biết được là có gì đó vừa xảy ra rồi. Tôi nghe thấy những giọng nói phấn khích trong bếp,

Nơi cơn bão đi qua

(VNBĐ – Truyện ngắn). Cơn bão đã đi qua lâu rồi nhưng sự tàn phá khủng khiếp vẫn còn nguyên vẹn nơi vùng ven biển Vạn Hiệp đầy cát và gió nhưng thiếu nước ngọt này. Mọi sinh hoạt tưởng chừng như đi vào bình

Mãn khai

(VNBĐ – Thơ). giọt sương như đứa trẻ vừa mở mắt đã tận cùng biếc xanh những cánh bướm mải mê thả nụ hôn vào mênh mông Giêng hai ẩm ướt ánh sáng mãn khai dựng vách nắng đắm thềm nhà đôi quang gánh vắt

Bức thư mùa hạ

(VNBĐ – Thơ). Nắng nóng quá! Có thể cháy nhớ thương thành đóm tro tàn Chùm hoa dại nở âm thầm cuối ngõ Đợi chờ gì cánh bướm lỡ mùa sang Sông ở lại, Đá bắt đầu mắc cạn Một con thuyền trốn nắng ngủ

Cái bóng

(VNBĐ – Thơ). Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy Hơi lùn heo héo còn đủ tay Không nhìn phía trước không ngoảnh lại Cái bóng đây rồi có chối bay Cái bóng theo ta suốt một đời Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi

Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ). Dắt mình ra ngõ biết về đâu Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo

Hoa phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi độ tháng Tư về hàng phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn rưng rưng đỏ nhiệt độ lên tới bốn mươi cô bạn tôi đi thắp nhang cho đồng hương Bình Định cô cứ đứng mãi đứng mãi chiếc ô nán che

Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ). Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

Tạ lỗi với mây xanh

(VNBĐ – Thơ). Ngày mười hai tháng Bảy năm tám tư chúng tôi trồng cây phượng bên góc trường kỷ niệm buổi cuối cùng đời học sinh trung học rồi vỗ cánh mỗi đứa một phương mỗi đứa một phương nhưng không có đứa nào

Tấm hình của lớp

(VNBĐ – Thơ). Tấm hình đen trắng chỉ bằng bàn tay Mấy chục đứa xếp hàng ngang Mặt mỗi người bé như hạt bắp Mấy chục năm trôi qua Đêm nay bỗng bồi hồi nhớ lớp Nhìn lại tấm hình Bâng khuâng Mặt bạn bè

Về lại Đảo Cò(*)

(VNBĐ – Thơ). Cò trắng trở về trên những tán cây xanh Đầm Thị Nại mênh mông bốn bề sóng nước đứng kiên nhẫn những cây bần, cây đước… che chở ta xưa giờ vẫy gọi chim về Đảo Cò ơi bình dị một tên

Màu hoa ở lại

(VNBĐ – Tản văn). Trong cơn mưa ấm Giêng hai, tôi chợt nghe thấy tiếng cựa mình của những chiếc nụ biêng biếc tím. Khẽ khàng và run rẩy, những cánh hoa xoan chầm chậm nở một màu tím mỏng manh. Tôi ngồi dưới mưa

Chú gà con

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Chú gà con bé xinh Tròn vo như quả quýt Chạy lon ton bên mẹ Nửa bước cũng không xa Đôi chân vướng sợi rơm Ngã lăn tròn ra đất Ôi mẹ đâu mất rồi Gà con kêu “

Chớm xuân

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Ông sao nhấp nháy trên đầu Thắp đèn đom đóm đi đâu lập lòe Loa kèn gió thổi ti toe Buồn chi ti tỉ khóc nhè dế con? Nhạt nhòa thương lá cỏ non Nắng lên nước mắt sương

Mùa xuân của Toa

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Từ chăn ấm, Toa lắng nghe các nhân vật trong trí óc của mình trò chuyện. Hình như, mùa xuân đã về… – Không biết đến khi nào tụi mình mới được chủ nhân mặc? – Thì đợi đi,

Cái chết của ông Shimerda

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). Sáng ngày hai mươi hai tôi giật mình thức giấc. Trước khi mở mắt thì dường như tôi đã biết được là có gì đó vừa xảy ra rồi. Tôi nghe thấy những giọng nói phấn khích trong bếp,

Nơi cơn bão đi qua

(VNBĐ – Truyện ngắn). Cơn bão đã đi qua lâu rồi nhưng sự tàn phá khủng khiếp vẫn còn nguyên vẹn nơi vùng ven biển Vạn Hiệp đầy cát và gió nhưng thiếu nước ngọt này. Mọi sinh hoạt tưởng chừng như đi vào bình