Văn học

Chim én bay về

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Gió trên cây múa hát Gọi chim én bay về Nghiêng cánh đồng hương lúa Tấu khúc nhạc đồng quê Phong thư chim én gởi Tới muôn ô cửa vàng Có bé ngồi ngóng đợi Chờ đón mùa xuân

Mùa xuân

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mùa xuân tung hết lên trời Tiếng reo của đàn trẻ nhỏ Chiếc áo đầm xòe cánh mới Hồng lên cả nụ cười em Phong bao lì xì nho nhỏ Chật cứng bao là tình thương Cả nhà đều yêu

“Cụ” Đồng, bạn tôi

(VNBĐ – Tùy bút). Mấy anh em lớp tôi – hình như khóa 11 khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội (1965-1969) hay gọi “cụ” Đồng là “cụ… Đìn”, kèm theo hai câu thơ Bích Khê mà chúng tôi thuộc lòng được độ

Có một dòng sông biếc

(VNBĐ – Tùy bút). Như một sự tình cờ của số phận, các nhà thơ đều tựa vào dòng sông của riêng mình để viết lên những câu thơ đẹp nhất trong đời họ. Hai thi sĩ lừng danh miền Ấn – Trà là Bích

Mưa ở Quy Nhơn

(VNBĐ – Truyện ngắn). Tôi có may mắn tham gia một hội thảo về văn hóa và Phật giáo tại một tỉnh miền Trung. Thành phố Quy Nhơn nhỏ nhắn, xinh đẹp và bình yên đón các vị khách bằng màu xanh biếc của bầu

Rôm rốp… những âm quen

(VNBĐ – Tản văn). Hầu hết người miền Trung đều thích bánh tráng. Ăn quanh năm như dân Tây ăn bánh mì vậy! Bánh tráng có thể xếp hàng lương thực thứ hai, sau gạo. Giỗ quải, tiệc tùng mà mỗi bàn không có vài

Tết, nhớ nồi cơm cười của má

(VNBĐ – Tản văn). Điển cố văn học kể rằng, thời Tam Quốc, mẹ của Mạnh Tông thèm ăn măng quá mới nói với con trai. Mạnh Tông thương chìu mẹ hết mực nhưng lúc bấy giờ là mùa đông, măng không mọc lên được.

Rơi ngược thời gian

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). “Bố đâu rồi?”, bà nói. “Thiệt tình, em không nhớ được lời những bài hát của em”. Bà sáu mươi hai tuổi và đang ngồi trên mép ghế trường kỷ, cây đàn ghi ta thùng cũ của bà đặt

Bóng hoa

(VNBĐ – Truyện ngắn). Ông Nguyện xây ngôi biệt thự trên ngọn đồi diện tích cả ngàn mét vuông. Trong không khí cao nguyên se lạnh, đứng trên đỉnh đồi thỏa thích ngắm những cánh rừng thông xanh, trập trùng hun hút xuống tận thung

Bao lì xì

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Nó vừa đi vừa chu môi huýt gió, chu tới mỏi rã mà chỉ nghe phèo phèo nước bọt phun ra. Nó còn ngậm hai ngón tay thổi, cũng chẳng nghe được gì ngoài tiếng phù phù đáng ghét.

Tháng Hai

(VNBĐ – Thơ). Chúng ta đi qua quá nhiều làng mạc Những hàng dừa xanh uống nắng tháng Hai Nhưng sao chốc chốc lại nghe tiếng bò rống Tiếng cồng chiêng đổ xuống lưng đèo Nỗi háo hức xen lẫn âu lo Thế giới bất

Những ngọn lửa chưa tàn

(VNBĐ – Thơ). buổi thế giới phân rã thăm thẳm những số phận tiếng chó nơi vùng cấm lửa của những linh hồn đã tắt lặng một âm ba những người còn sót nhìn thấy những ngày tháng không danh mục lại về chốn cũ

Bên bếp lửa

(VNBĐ – Thơ). Nào ngồi lại bên bếp hồng ấm lửa nghe mùa đi vương lộc biếc xuân kề nồi bánh chưng sôi đều, câu chuyện kể cực lòng chưa lữ khách bước xa quê? Nào ngồi lại cùng hơ lên kỉ niệm ấm bên

Giao mùa

(VNBĐ – Thơ). Vài phút nữa thôi là đến giao thừa Mà trời đất vẫn chưa hòa hợp Đêm sáng bừng lên trong ánh chớp Một vì sao lặng lẽ ra đi! Phút giao thừa cây cỏ nói điều gì Ai tri âm, mấy người

Thế giới biển

(VNBĐ – Thơ). Hành tinh xanh đẹp bởi biển sóng và em những rạn san hô cá và rong như mái tóc ngư nữ buông thả theo dòng nước chảy đại dương bồng bềnh say đắm mặt trời lên Khi chưa có những con tàu

Chim én bay về

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Gió trên cây múa hát Gọi chim én bay về Nghiêng cánh đồng hương lúa Tấu khúc nhạc đồng quê Phong thư chim én gởi Tới muôn ô cửa vàng Có bé ngồi ngóng đợi Chờ đón mùa xuân

Mùa xuân

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mùa xuân tung hết lên trời Tiếng reo của đàn trẻ nhỏ Chiếc áo đầm xòe cánh mới Hồng lên cả nụ cười em Phong bao lì xì nho nhỏ Chật cứng bao là tình thương Cả nhà đều yêu

“Cụ” Đồng, bạn tôi

(VNBĐ – Tùy bút). Mấy anh em lớp tôi – hình như khóa 11 khoa Ngữ văn Đại học Tổng hợp Hà Nội (1965-1969) hay gọi “cụ” Đồng là “cụ… Đìn”, kèm theo hai câu thơ Bích Khê mà chúng tôi thuộc lòng được độ

Có một dòng sông biếc

(VNBĐ – Tùy bút). Như một sự tình cờ của số phận, các nhà thơ đều tựa vào dòng sông của riêng mình để viết lên những câu thơ đẹp nhất trong đời họ. Hai thi sĩ lừng danh miền Ấn – Trà là Bích

Mưa ở Quy Nhơn

(VNBĐ – Truyện ngắn). Tôi có may mắn tham gia một hội thảo về văn hóa và Phật giáo tại một tỉnh miền Trung. Thành phố Quy Nhơn nhỏ nhắn, xinh đẹp và bình yên đón các vị khách bằng màu xanh biếc của bầu

Rôm rốp… những âm quen

(VNBĐ – Tản văn). Hầu hết người miền Trung đều thích bánh tráng. Ăn quanh năm như dân Tây ăn bánh mì vậy! Bánh tráng có thể xếp hàng lương thực thứ hai, sau gạo. Giỗ quải, tiệc tùng mà mỗi bàn không có vài

Tết, nhớ nồi cơm cười của má

(VNBĐ – Tản văn). Điển cố văn học kể rằng, thời Tam Quốc, mẹ của Mạnh Tông thèm ăn măng quá mới nói với con trai. Mạnh Tông thương chìu mẹ hết mực nhưng lúc bấy giờ là mùa đông, măng không mọc lên được.

Rơi ngược thời gian

(VNBĐ – Văn học nước ngoài). “Bố đâu rồi?”, bà nói. “Thiệt tình, em không nhớ được lời những bài hát của em”. Bà sáu mươi hai tuổi và đang ngồi trên mép ghế trường kỷ, cây đàn ghi ta thùng cũ của bà đặt

Bóng hoa

(VNBĐ – Truyện ngắn). Ông Nguyện xây ngôi biệt thự trên ngọn đồi diện tích cả ngàn mét vuông. Trong không khí cao nguyên se lạnh, đứng trên đỉnh đồi thỏa thích ngắm những cánh rừng thông xanh, trập trùng hun hút xuống tận thung

Bao lì xì

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Nó vừa đi vừa chu môi huýt gió, chu tới mỏi rã mà chỉ nghe phèo phèo nước bọt phun ra. Nó còn ngậm hai ngón tay thổi, cũng chẳng nghe được gì ngoài tiếng phù phù đáng ghét.

Tháng Hai

(VNBĐ – Thơ). Chúng ta đi qua quá nhiều làng mạc Những hàng dừa xanh uống nắng tháng Hai Nhưng sao chốc chốc lại nghe tiếng bò rống Tiếng cồng chiêng đổ xuống lưng đèo Nỗi háo hức xen lẫn âu lo Thế giới bất

Những ngọn lửa chưa tàn

(VNBĐ – Thơ). buổi thế giới phân rã thăm thẳm những số phận tiếng chó nơi vùng cấm lửa của những linh hồn đã tắt lặng một âm ba những người còn sót nhìn thấy những ngày tháng không danh mục lại về chốn cũ

Bên bếp lửa

(VNBĐ – Thơ). Nào ngồi lại bên bếp hồng ấm lửa nghe mùa đi vương lộc biếc xuân kề nồi bánh chưng sôi đều, câu chuyện kể cực lòng chưa lữ khách bước xa quê? Nào ngồi lại cùng hơ lên kỉ niệm ấm bên

Giao mùa

(VNBĐ – Thơ). Vài phút nữa thôi là đến giao thừa Mà trời đất vẫn chưa hòa hợp Đêm sáng bừng lên trong ánh chớp Một vì sao lặng lẽ ra đi! Phút giao thừa cây cỏ nói điều gì Ai tri âm, mấy người

Thế giới biển

(VNBĐ – Thơ). Hành tinh xanh đẹp bởi biển sóng và em những rạn san hô cá và rong như mái tóc ngư nữ buông thả theo dòng nước chảy đại dương bồng bềnh say đắm mặt trời lên Khi chưa có những con tàu