Văn học

Từ mùa mưa năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Mẹ nhớ, sinh tôi đầu tháng Chín Cuối đêm mưa nước ngập tràn đồng Căn nhà tranh dưới ánh đèn leo lét Tiếng khóc tiếng cười tan giữa mênh mông Cháu đích tôn! Thằng tôi oai thế đấy Dẫu nhà nghèo vẫn

Một chuyến qua đèo

(VNBĐ – Thơ). Thử liều một chuyến chơi xa Lên Tây Sơn Thượng may mà gặp em Ví dầu trời có làm đêm Anh dìu trăng xuống bậc thềm khuya nay Ví dầu trời có làm ngày Anh ôm nắng đổi hai tay giữa chiều

Cỏ hoa bốn mùa

(VNBĐ – Thơ). Bước cùng em đoạn đường thôi Anh buông bỏ bớt cho đời nhẹ tênh Bớt gập ghềnh, bớt chông chênh Bớt xa thẳm, bớt mông mênh mịt mờ Ví như thuyền đã cập bờ Ví như đào đã sang mùa bung hoa

Cho nhau một cõi đi về

(VNBĐ – Thơ). Quê nhà xa… tít tắp xa quanh co đèo gió bao la nắng trời tuổi thơ rong ruổi quê người lớn lên mới biết thương nơi sinh thành vườn xưa vẫn cỏ non xanh người xưa cát bụi giờ đành xa xôi

Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian Hoa khẽ rung như nụ cười con gái Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn Tôi thấy lòng mình như mở hội Thấy gió xuân phơi

Lau dọn ký ức

(VNBĐ – Thơ). Lâu lâu con lại về ngôi nhà xưa lau dọn từng ký ức sáng lên dưới lớp bụi mờ mà như thấy mẹ đi mẹ đứng mẹ nằm mẹ ngồi dáng còng liêu xiêu cơi trầu nhẫn nại mấy chục năm rồi

Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới lòng cối đá đựng dẻo nụ cười thình thịch thùm thụp lườn cong xỏa yếm tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa má lúm đồng

Hoa hồng trong sương

(VNBĐ – Truyện ngắn). Mùa sương đã bắt đầu ở Thương Vân, những cánh đồng cỏ non mềm chìm trong làn hơi nước trắng mờ như sữa. Trên các đỉnh cao hoang vu của dãy núi Cấm, hoa hồng Máu cựa mình bung nở, mùi

Gió rót đầy thời gian

(VNBĐ – Thơ). Trên đồi cát những bàn chân đi mãi không thành đường gió rót đầy thời gian Mùa cát cháy tôi nhặt những chiếc lá tra lót chân em bước mát suốt dặm dài Xa rồi mùa gió chướng em ngược xuôi liêu

Má tôi

(VNBĐ – Thơ). Má hay lo, tiện tặn kiểu nông dân Chữ nghĩa trọng từng câu ca, tục ngữ Làm ăn cặm cụi bên tình sông núi Chắc lép gì hạt lúa ở cùng bông. Cứ xay giã ròng thành gạo nuôi cơm Ruộng đành

Ru cháu

(VNBĐ – Thơ). … À ơi, cháu ngủ ngon Giọng ông nhàu mưa gió. Gọi nắng về tập bơi Gọi chim về cùng hát Tiếng ông chìm gió bụi Chim còn bận chơi xa. À ơi… ơi, à ời…! Ông dắt ca dao về Ông

Quê cát

(VNBĐ – Thơ). Trăm sông nghìn suối tràn đầy Cũng như nỗi nhớ nghiêng ngày chơ vơ Khói sương ngút mắt bến bờ Mưa nguồn chớp bể bất ngờ lối quen! Hoa cau thoảng nhẹ ai chuyền Mà nghe có cả nỗi niềm lất lây

Nụ hôn của gió

(VNBĐ – Thơ). Theo em gió níu tóc mềm Lén hôn môi mọng để đêm nhớ thầm Anh về chôn mối tình câm Nụ hôn của gió nẩy mầm tương tư… NAM THI (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Vấp phải xuân xưa

(VNBĐ – Thơ). Anh về với nắng tháng Giêng Bước chân mộng mị sang hiên nhà người Tiếng yêu vướng ngực ngậm ngùi Ngỡ là vấp phải xuân xưa dỗi hờn. NGÔ VĂN CƯ (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Tháng Giêng

(VNBĐ – Thơ). cỏ non bên vệ đường người cũ dần đi biệt chiều một mình qua sông tóc xanh giờ trắng hết áo ai xinh như nguyệt gọi tên nhau rồi cười hoa trên đồi lại thắm đỏ một màu tinh khôi. PHẠM VĂN

Từ mùa mưa năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Mẹ nhớ, sinh tôi đầu tháng Chín Cuối đêm mưa nước ngập tràn đồng Căn nhà tranh dưới ánh đèn leo lét Tiếng khóc tiếng cười tan giữa mênh mông Cháu đích tôn! Thằng tôi oai thế đấy Dẫu nhà nghèo vẫn

Một chuyến qua đèo

(VNBĐ – Thơ). Thử liều một chuyến chơi xa Lên Tây Sơn Thượng may mà gặp em Ví dầu trời có làm đêm Anh dìu trăng xuống bậc thềm khuya nay Ví dầu trời có làm ngày Anh ôm nắng đổi hai tay giữa chiều

Cỏ hoa bốn mùa

(VNBĐ – Thơ). Bước cùng em đoạn đường thôi Anh buông bỏ bớt cho đời nhẹ tênh Bớt gập ghềnh, bớt chông chênh Bớt xa thẳm, bớt mông mênh mịt mờ Ví như thuyền đã cập bờ Ví như đào đã sang mùa bung hoa

Cho nhau một cõi đi về

(VNBĐ – Thơ). Quê nhà xa… tít tắp xa quanh co đèo gió bao la nắng trời tuổi thơ rong ruổi quê người lớn lên mới biết thương nơi sinh thành vườn xưa vẫn cỏ non xanh người xưa cát bụi giờ đành xa xôi

Tết gọi

(VNBĐ – Thơ). Tôi thấy một mùa đang vào Tết Đất cựa mình mang hơi thở nhân gian Hoa khẽ rung như nụ cười con gái Và đương nhiên đông cũng sẽ sắp tàn Tôi thấy lòng mình như mở hội Thấy gió xuân phơi

Lau dọn ký ức

(VNBĐ – Thơ). Lâu lâu con lại về ngôi nhà xưa lau dọn từng ký ức sáng lên dưới lớp bụi mờ mà như thấy mẹ đi mẹ đứng mẹ nằm mẹ ngồi dáng còng liêu xiêu cơi trầu nhẫn nại mấy chục năm rồi

Giăng mắc

(VNBĐ – Thơ). Chày thậm thụt em nếp thơm mùa mới lòng cối đá đựng dẻo nụ cười thình thịch thùm thụp lườn cong xỏa yếm tơ tằm giăng ai từ độ mùa xuân Bánh dầy dính tôi đầy lên môi xưa má lúm đồng

Hoa hồng trong sương

(VNBĐ – Truyện ngắn). Mùa sương đã bắt đầu ở Thương Vân, những cánh đồng cỏ non mềm chìm trong làn hơi nước trắng mờ như sữa. Trên các đỉnh cao hoang vu của dãy núi Cấm, hoa hồng Máu cựa mình bung nở, mùi

Gió rót đầy thời gian

(VNBĐ – Thơ). Trên đồi cát những bàn chân đi mãi không thành đường gió rót đầy thời gian Mùa cát cháy tôi nhặt những chiếc lá tra lót chân em bước mát suốt dặm dài Xa rồi mùa gió chướng em ngược xuôi liêu

Má tôi

(VNBĐ – Thơ). Má hay lo, tiện tặn kiểu nông dân Chữ nghĩa trọng từng câu ca, tục ngữ Làm ăn cặm cụi bên tình sông núi Chắc lép gì hạt lúa ở cùng bông. Cứ xay giã ròng thành gạo nuôi cơm Ruộng đành

Ru cháu

(VNBĐ – Thơ). … À ơi, cháu ngủ ngon Giọng ông nhàu mưa gió. Gọi nắng về tập bơi Gọi chim về cùng hát Tiếng ông chìm gió bụi Chim còn bận chơi xa. À ơi… ơi, à ời…! Ông dắt ca dao về Ông

Quê cát

(VNBĐ – Thơ). Trăm sông nghìn suối tràn đầy Cũng như nỗi nhớ nghiêng ngày chơ vơ Khói sương ngút mắt bến bờ Mưa nguồn chớp bể bất ngờ lối quen! Hoa cau thoảng nhẹ ai chuyền Mà nghe có cả nỗi niềm lất lây

Nụ hôn của gió

(VNBĐ – Thơ). Theo em gió níu tóc mềm Lén hôn môi mọng để đêm nhớ thầm Anh về chôn mối tình câm Nụ hôn của gió nẩy mầm tương tư… NAM THI (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Vấp phải xuân xưa

(VNBĐ – Thơ). Anh về với nắng tháng Giêng Bước chân mộng mị sang hiên nhà người Tiếng yêu vướng ngực ngậm ngùi Ngỡ là vấp phải xuân xưa dỗi hờn. NGÔ VĂN CƯ (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Tháng Giêng

(VNBĐ – Thơ). cỏ non bên vệ đường người cũ dần đi biệt chiều một mình qua sông tóc xanh giờ trắng hết áo ai xinh như nguyệt gọi tên nhau rồi cười hoa trên đồi lại thắm đỏ một màu tinh khôi. PHẠM VĂN