Văn học

Lung linh cánh hồng

(VNBĐ – Thơ). Mỗi ngày Mặt trời lên từ đường chân trời bên này Và lặn xuống Ở đường chân trời bên kia Đó là quy luật sức mạnh của vũ trụ Con người Không nằm ngoài quy luật ấy Sinh ra từ lòng mẹ

Đồng tiền má lúm

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Nụ cười má lúm Má lúm đồng tiền Đồng tiền rất duyên Duyên trên má bé Cười hoài cười mãi Đồng tiền chẳng rơi Như ánh sao trời Sáng ngời gương mặt Mai này khôn lớn Đồng tiền lớn theo

Uống thuốc

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mỗi lần uống thuốc Bé khóc thật to Nên bệnh không hết Ho, vẫn hoàn ho. Thuốc của bác sĩ Hòa vào nước trong Đắng có tí xíu Uống “ực” là xong. Mai rồi bé khỏe Có đông bạn bè

Sáng khai trường

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Sau ba tháng nghỉ hè Trời đã thôi nắng nỏ Hơi gió lạnh se se Lờ mờ sương lá cỏ. Trái ổi đào chín đỏ Không giấu được mùi hương Tíu tít đàn chim nhỏ Rủ nhau bay đến trường…

Thất hẹn, và trận đấu không diễn ra…

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Buổi trưa. Nhác thấy bóng thằng Tùng cưỡi xe đi ngang qua, Hòa ló đầu qua cửa sổ, tay dứ dứ quả bóng mới toanh: – Nè, thấy gì không? Hấp lực của quả bóng “lôi tuột” thằng Tùng

Cơn mưa không có nước

(VNBĐ – Thơ). Lẫn trong xương thịt của rừng là những chiếc mũ còn nguyên vẹn những ngôi sao không có súng bom không nghe đạn nổ chỉ là một cơn mưa không như ngàn vạn cơn mưa trước cơn mưa đêm qua không có

Gió từ gốc đa

(VNBĐ – Thơ). 1. Tôi tìm về gốc đa xưa chỉ trơ trống gió chút trưa ngả chiều chả còn lích chích chim kêu tiếng đa rụng giữa vườn yêu… mại rồi! Đâu còn những bụi mâm xôi đã từng chín đỏ cả nơi thờ

Lũ chim

(VNBĐ – Thơ). Những chú chim ranh mãnh treo giấc ngủ lên cành cây thả giấc mơ vào đêm mặt trời nơi bờ đêm lùa giấc mơ trở lại với lũ chim chúng chỉ cần có thế để reo vang tung những vòng cườm hãy

Tiệm ảnh cưới Xuân Tình

(VNBĐ – Truyện ngắn). An theo chị Tình từ trước khi cái tiệm ảnh cưới này ra đời. Lúc đó, chị Tình thuê mặt bằng ở một quận vùng ven, chuyên phục vụ các dịch vụ làm đẹp bình dân như cắt uốn duỗi nhuộm

Rặng đồi tựa như bầy voi trắng

 (VNBĐ – Văn học nước ngoài). Những ngọn đồi vắt qua lưu vực sông Ebro chạy dài thoai thoải và bạc trắng. Ở phía bên này có vẻ khá trơ trụi, chẳng hề có bóng cây, và nhà ga xe lửa nằm kề hai đường ray hừng

Triết lý làm bánh

(VNBĐ – Tản văn). Dạo trước mẹ có cho tôi cái lò nướng cũ, mà lâu lắm rồi chỉ dùng để cất chìa khóa hoặc tiền lẻ thôi. Cho đến một hôm thấy nó cồng kềnh ngứa mắt thế là mang vứt ra nhà tôi

Những ngày bình yên

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc. Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công

Nơi anh vừa đặt chân…

(VNBĐ – Thơ). nơi anh vừa đặt chân có những dấu chân chim đặt trước có hơi thở bầu trời xanh mướt có người đi không biết về đâu   anh chỉ là người đến sau có thể chưa đau khổ tự hào chân anh

Miền Trung

(VNBĐ – Thơ). nước mắt nào dài hơn nước mắt miền Trung nụ cười lại hiền thơm hoa mộc nơi tôi sinh biển trào tiếng nấc mà nắng vui đùa như trẻ thơ   miền Trung tôi yêu đến dại khờ núi nhào xuống biển

Anh Bảy (*)

(VNBĐ – Thơ). như một cái cây mọc thẳng cổ thụ lại mỉm cười suốt cuộc chiến tranh chưa một lần nhảy dù cuối đời nhảy thẳng vào vòng tay bạn bè cựu phi công nước Mỹ   người mang danh dự về cho Tổ

Lung linh cánh hồng

(VNBĐ – Thơ). Mỗi ngày Mặt trời lên từ đường chân trời bên này Và lặn xuống Ở đường chân trời bên kia Đó là quy luật sức mạnh của vũ trụ Con người Không nằm ngoài quy luật ấy Sinh ra từ lòng mẹ

Đồng tiền má lúm

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Nụ cười má lúm Má lúm đồng tiền Đồng tiền rất duyên Duyên trên má bé Cười hoài cười mãi Đồng tiền chẳng rơi Như ánh sao trời Sáng ngời gương mặt Mai này khôn lớn Đồng tiền lớn theo

Uống thuốc

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Mỗi lần uống thuốc Bé khóc thật to Nên bệnh không hết Ho, vẫn hoàn ho. Thuốc của bác sĩ Hòa vào nước trong Đắng có tí xíu Uống “ực” là xong. Mai rồi bé khỏe Có đông bạn bè

Sáng khai trường

(VNBĐ – Thơ thiếu nhi). Sau ba tháng nghỉ hè Trời đã thôi nắng nỏ Hơi gió lạnh se se Lờ mờ sương lá cỏ. Trái ổi đào chín đỏ Không giấu được mùi hương Tíu tít đàn chim nhỏ Rủ nhau bay đến trường…

Thất hẹn, và trận đấu không diễn ra…

(VNBĐ – Văn học thiếu nhi). Buổi trưa. Nhác thấy bóng thằng Tùng cưỡi xe đi ngang qua, Hòa ló đầu qua cửa sổ, tay dứ dứ quả bóng mới toanh: – Nè, thấy gì không? Hấp lực của quả bóng “lôi tuột” thằng Tùng

Cơn mưa không có nước

(VNBĐ – Thơ). Lẫn trong xương thịt của rừng là những chiếc mũ còn nguyên vẹn những ngôi sao không có súng bom không nghe đạn nổ chỉ là một cơn mưa không như ngàn vạn cơn mưa trước cơn mưa đêm qua không có

Gió từ gốc đa

(VNBĐ – Thơ). 1. Tôi tìm về gốc đa xưa chỉ trơ trống gió chút trưa ngả chiều chả còn lích chích chim kêu tiếng đa rụng giữa vườn yêu… mại rồi! Đâu còn những bụi mâm xôi đã từng chín đỏ cả nơi thờ

Lũ chim

(VNBĐ – Thơ). Những chú chim ranh mãnh treo giấc ngủ lên cành cây thả giấc mơ vào đêm mặt trời nơi bờ đêm lùa giấc mơ trở lại với lũ chim chúng chỉ cần có thế để reo vang tung những vòng cườm hãy

Tiệm ảnh cưới Xuân Tình

(VNBĐ – Truyện ngắn). An theo chị Tình từ trước khi cái tiệm ảnh cưới này ra đời. Lúc đó, chị Tình thuê mặt bằng ở một quận vùng ven, chuyên phục vụ các dịch vụ làm đẹp bình dân như cắt uốn duỗi nhuộm

Rặng đồi tựa như bầy voi trắng

 (VNBĐ – Văn học nước ngoài). Những ngọn đồi vắt qua lưu vực sông Ebro chạy dài thoai thoải và bạc trắng. Ở phía bên này có vẻ khá trơ trụi, chẳng hề có bóng cây, và nhà ga xe lửa nằm kề hai đường ray hừng

Triết lý làm bánh

(VNBĐ – Tản văn). Dạo trước mẹ có cho tôi cái lò nướng cũ, mà lâu lắm rồi chỉ dùng để cất chìa khóa hoặc tiền lẻ thôi. Cho đến một hôm thấy nó cồng kềnh ngứa mắt thế là mang vứt ra nhà tôi

Những ngày bình yên

(VNBĐ – Tản văn). Có những ngày mưa lạnh âm u chỉ muốn ngồi lì ở ghế sofa, ôm cốc cà phê nóng, đọc linh tinh hoặc nghe mấy bản nhạc jazz của cô ca sĩ quen thuộc. Giờ mới hiểu vì sao Trịnh Công

Nơi anh vừa đặt chân…

(VNBĐ – Thơ). nơi anh vừa đặt chân có những dấu chân chim đặt trước có hơi thở bầu trời xanh mướt có người đi không biết về đâu   anh chỉ là người đến sau có thể chưa đau khổ tự hào chân anh

Miền Trung

(VNBĐ – Thơ). nước mắt nào dài hơn nước mắt miền Trung nụ cười lại hiền thơm hoa mộc nơi tôi sinh biển trào tiếng nấc mà nắng vui đùa như trẻ thơ   miền Trung tôi yêu đến dại khờ núi nhào xuống biển

Anh Bảy (*)

(VNBĐ – Thơ). như một cái cây mọc thẳng cổ thụ lại mỉm cười suốt cuộc chiến tranh chưa một lần nhảy dù cuối đời nhảy thẳng vào vòng tay bạn bè cựu phi công nước Mỹ   người mang danh dự về cho Tổ