Văn học

Mùa chim làm tổ

(VNBĐ – Thơ). Chiều hôm nắng ghé thăm vườn Mình tôi đứng đợi con đường lá bay Mùa chim làm tổ hót hay Chắc là em sẽ cầm tay xuân về… KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân sửu 2021)

Khúc ru

(VNBĐ – Thơ). Lẽ đâu lại khép kín đời sợ qua bậu cửa vấp lời thị phi mây trôi sợ gió làm gì hãy quên cuối đất mà đi cùng trời. Lỡ say vì chén rượu mời trách chi cái khắc ôm đời ngủ quên.

Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết

Đập Đá

(VNBĐ – Thơ). Nơi đôi chân trần Nhột bờ cỏ dại Nơi con sông làng Ngọt đôi tay sải Đập Đá Nơi anh vỡ lòng Ba mẫu tự ngược u, ê, y Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi Nơi ấy Nỗi niềm nào

Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi có vẻ như dài hơn nhiều năm khác bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid” Con người vốn đã dần xa nhau lại thêm mùa “giãn

Bon sai

(VNBĐ – Thơ). Đang ngẩng cao đầu đành cúi mặt Thích nhìn phương Bắc phải ngó Nam Thịt da rướm máu mấy đường cong Toàn thân quặn thắt! Hình hài nương nhát cắt Lòng đắng miệng lại cười Rễ chi ở một nơi… Người gọi

Nắng bên mộ Hàn Mặc Tử

(VNBĐ – Thơ). Nắng thủy tinh trong suốt Màu mật ong Ông nằm đây đã tám mươi năm Hàn Mặc Tử Trường thơ Loạn ngày ấy Mấy thi nhân tiền chiến Đã rủ nhau về Thế giới của người hiền Giờ nắng vẫn mật ong

Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy Nắng chan hòa bể biếc Quy Nhơn không nghĩ Thơ các anh có thể nhức đau Như muối xát đến vậy Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật Nước Chiêm Thành xưa

Chùa Long Ẩn

(VNBĐ – Truyện ngắn). Long Ẩn, ngôi chùa cổ may mắn còn sót lại sau chiến tranh, chiếm một vị trí đắc địa giữa lưng chừng đồi. Chùa tựa lưng vào núi Vọng Thê, mặt nhìn ra dòng sông quê êm đềm nước xanh ngăn

Tiếng sóng lòng thơ

(VNBĐ – Thơ). tôi lặng nghe thơ tình và sóng sóng không chỉ là sóng ở biển sóng tràn lên nỗi nhớ sóng thổn thức va đập hai đầu mất ngủ yêu nồng nàn… nhớ thiết tha… tôi thả neo hồn mình vào rơm rạ

Bếp lửa mẹ ta ngồi

(VNBĐ – Thơ). khi mẹ ta trở mình rời chăn ủ ấm bếp lửa mùa đông bùng lên thức giấc cũng là lúc lũ gà ngoài vườn reo lên rộn rã hừng đông ló rạng mặt trời nhô lên mặt biển mẹ cời than đánh

Cám ơn mùa thu

(VNBĐ – Thơ). Tôi bơi lội tự do trên thân thể tôi Như vũ điệu của lá Trong tiếng gió thì thầm bất tận Những hoang sơ lau lách cựa mình Biển giận hờn sóng gầm gừ nơi khơi xa Mùa thu vừa ló mặt

Đi qua đường Hạnh

(VNBĐ – Thơ). Đi qua đường Hạnh ngoái trông Khoảnh giây tơ tưởng mùa đong đưa mùa Ngọn Nam se sẽ như đùa Tôi ngày xanh thiếu đi lùa mây bay. Hình như nắng vàng đi vay Giọng tình nên nỗi lay cây bồ đề

Tháng Mười

(VNBĐ – Thơ). em đi ngày mỏng lá vàng se trong vắng lặng dặm đàng thương yêu đưa nhau mưa ít lạnh nhiều bâng khuâng sương bạc bến chiều tràng giang mênh mang bờ giậu hoa vàng mùa thu qua thật nhẹ nhàng trong cây

Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở

(VNBĐ – Thơ). Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở Vẫn còn cây sấu bên đường Buổi chiều phố Cột Cờ người xe đông đặc Cây sấu già buông một vòm xanh Gió thầm nhắc câu thơ ông viết: Chót trên cành cao vót Mấy quả

Mùa chim làm tổ

(VNBĐ – Thơ). Chiều hôm nắng ghé thăm vườn Mình tôi đứng đợi con đường lá bay Mùa chim làm tổ hót hay Chắc là em sẽ cầm tay xuân về… KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân sửu 2021)

Khúc ru

(VNBĐ – Thơ). Lẽ đâu lại khép kín đời sợ qua bậu cửa vấp lời thị phi mây trôi sợ gió làm gì hãy quên cuối đất mà đi cùng trời. Lỡ say vì chén rượu mời trách chi cái khắc ôm đời ngủ quên.

Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết

Đập Đá

(VNBĐ – Thơ). Nơi đôi chân trần Nhột bờ cỏ dại Nơi con sông làng Ngọt đôi tay sải Đập Đá Nơi anh vỡ lòng Ba mẫu tự ngược u, ê, y Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi Nơi ấy Nỗi niềm nào

Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi có vẻ như dài hơn nhiều năm khác bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid” Con người vốn đã dần xa nhau lại thêm mùa “giãn

Bon sai

(VNBĐ – Thơ). Đang ngẩng cao đầu đành cúi mặt Thích nhìn phương Bắc phải ngó Nam Thịt da rướm máu mấy đường cong Toàn thân quặn thắt! Hình hài nương nhát cắt Lòng đắng miệng lại cười Rễ chi ở một nơi… Người gọi

Nắng bên mộ Hàn Mặc Tử

(VNBĐ – Thơ). Nắng thủy tinh trong suốt Màu mật ong Ông nằm đây đã tám mươi năm Hàn Mặc Tử Trường thơ Loạn ngày ấy Mấy thi nhân tiền chiến Đã rủ nhau về Thế giới của người hiền Giờ nắng vẫn mật ong

Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy Nắng chan hòa bể biếc Quy Nhơn không nghĩ Thơ các anh có thể nhức đau Như muối xát đến vậy Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật Nước Chiêm Thành xưa

Chùa Long Ẩn

(VNBĐ – Truyện ngắn). Long Ẩn, ngôi chùa cổ may mắn còn sót lại sau chiến tranh, chiếm một vị trí đắc địa giữa lưng chừng đồi. Chùa tựa lưng vào núi Vọng Thê, mặt nhìn ra dòng sông quê êm đềm nước xanh ngăn

Tiếng sóng lòng thơ

(VNBĐ – Thơ). tôi lặng nghe thơ tình và sóng sóng không chỉ là sóng ở biển sóng tràn lên nỗi nhớ sóng thổn thức va đập hai đầu mất ngủ yêu nồng nàn… nhớ thiết tha… tôi thả neo hồn mình vào rơm rạ

Bếp lửa mẹ ta ngồi

(VNBĐ – Thơ). khi mẹ ta trở mình rời chăn ủ ấm bếp lửa mùa đông bùng lên thức giấc cũng là lúc lũ gà ngoài vườn reo lên rộn rã hừng đông ló rạng mặt trời nhô lên mặt biển mẹ cời than đánh

Cám ơn mùa thu

(VNBĐ – Thơ). Tôi bơi lội tự do trên thân thể tôi Như vũ điệu của lá Trong tiếng gió thì thầm bất tận Những hoang sơ lau lách cựa mình Biển giận hờn sóng gầm gừ nơi khơi xa Mùa thu vừa ló mặt

Đi qua đường Hạnh

(VNBĐ – Thơ). Đi qua đường Hạnh ngoái trông Khoảnh giây tơ tưởng mùa đong đưa mùa Ngọn Nam se sẽ như đùa Tôi ngày xanh thiếu đi lùa mây bay. Hình như nắng vàng đi vay Giọng tình nên nỗi lay cây bồ đề

Tháng Mười

(VNBĐ – Thơ). em đi ngày mỏng lá vàng se trong vắng lặng dặm đàng thương yêu đưa nhau mưa ít lạnh nhiều bâng khuâng sương bạc bến chiều tràng giang mênh mang bờ giậu hoa vàng mùa thu qua thật nhẹ nhàng trong cây

Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở

(VNBĐ – Thơ). Ngôi nhà cũ Xuân Diệu ở Vẫn còn cây sấu bên đường Buổi chiều phố Cột Cờ người xe đông đặc Cây sấu già buông một vòm xanh Gió thầm nhắc câu thơ ông viết: Chót trên cành cao vót Mấy quả