Thơ

Mâm cơm trong nhà người nông dân Sơn Mỹ

(VNBĐ – Thơ).  Suốt năm mươi năm mâm cơm trong nhà người nông dân Sơn Mỹ vẫn như xưa đĩa cá bống kho, quả cà giòn, nồi cơm còn chưa giở thời gian hun khói đợi bóng nắng lay lắt ngày suốt năm mươi năm

Mọt ăn đêm

(VNBĐ – Thơ).  Khuya lâu nghe mọt ăn đêm Oi trời nồng đất cả trên thiên hà Trăm năm rồi cũng thoắt qua Luân hồi kiếp nghiệp cũng là phù du Đầy sông núi, đầy thâm u Vong hồn bao thuở khóc ru tỏ mờ…

Chim sơn ca

(VNBĐ – Thơ).  Bình minh Chim sơn ca mải mê cất cao tiếng hót Chùm lá biếc rung rinh Người đi săn Giương súng lên rình! Mà không hay biết Chim sơn ca vẫn hót Cả cho số phận mình! NGUYỄN HOA (Văn nghệ Bình

Anh nói gì với mùa thu

(VNBĐ – Thơ).  Anh nói gì mùa thu bàng bạc mây trời Xôn xao mạn bờ sóng vỗ Có gì đâu em biển còn trăn trở Khơi xa bão bấc dập dồn Anh nói gì mùa thu cánh buồm chấp chới Che chắn, triều dâng

Còn đến ngàn sau

(VNBĐ – Thơ).  Sau những giấc mơ phù phiếm Tôi giờ tìm lại chính tôi Tưởng đâu bến bờ xa lắc Vẫn may còn một chỗ ngồi Bên em trái đời chín ngọt Trao nhau niềm vui trăm năm Chợt nghe đất trời ca hát

Phế tích đồi cao

(VNBĐ – Thơ).             (Chiều Mỹ Sơn) Nhặt tiếng thở dài Linh hồn trăng thất lạc Suối nhỏ… Về đâu… Mây ăn năn phế tích đồi cao Ai ngậm duyên trầu cau hờn núi Gió hiển linh Màu dã thú

Giữa mùa hạ cháy

(VNBĐ – Thơ). Tôi vật vã cùng cái nóng 39 độ ngày hôm qua cúp điện hôm nay ông gió lãng đãng chưa về Ôi cái nóng giữa mùa dịch cao điểm thèm nếm chút gió Nồm đùa giỡn cùng ta thèm tắm cơn mưa

Đường trăng

(VNBĐ – Thơ).  Hạnh phúc có lắm khi trăng khuyết trăng tròn Cuộc đời cũng lắm lần trăng mòn trăng úa Nỗi đau đáu khi trăng quầng trăng tán Ngày hạn ngày mưa âu cũng sụt sùi Lăn vào cuộc sống phải thiên di như

Tìm về yêu thương

(VNBĐ – Thơ).  Tôi về xớ rớ bờ sông Sông nghiêng nỗi nhớ bên lòng xa xôi Tuổi thơ ngụp lặn mây trời Tóc xanh nay đã bạc rồi liêu xiêu! Mẹ tôi nắng sớm sương chiều Gánh gồng mùa vụ hắt hiu bám đầy

Khởi động

(VNBĐ – Thơ).  Tận thu cảm xúc bằng những giác quan tươi mới Mặc thực dụng đã từng xâm lấn mặc thơ ngây đã từng thua nhẵn nhụi Những mùa đông dài ngoẵng có bao nhiêu nỗi niềm thủy táng trong ly rượu đắng Tưởng

Quy Nhơn ngày trở lại

(VNBĐ – Thơ).  Quy Nhơn ngày trở lại Ta ngỡ ngàng trước sự đổi thay Những con đường và những hàng cây Xòe ô lá đỡ che nắng hạ Bờ biển cong dải cát vàng óng ả Như mảnh trăng hao khuyết lưng trời Cỏ

Lời thì thầm trong ba lô

(VNBĐ – Thơ).  Con đòng đòng trên lưng một BA LÔ ĐẤT Giọng ai thì thầm “Con… có… nặng… không?” Bốn mươi năm cha đơn côi nơi rừng sâu xa khuất Giờ con cõng cha về với ông bà nội, ơi cha! Con gặp được

Viết ở Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Ngôi nhà nhỏ trầm tư bên đường Xuân Diệu Hàng cây xanh đang tuổi dậy thì Con đường lớn vươn dài theo eo biển Lao xao tiếng sóng thầm thì! Trong ngôi nhà nhỏ kia mẹ đang nghĩ điều gì Mà đôi

Bóng hoa trên mặt sách

(VNBĐ – Thơ).  Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng Cái mất rồi không phải đã hư vô Cái mới gặp – người hồn nhiên đón nhận Cái

Năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Năm ấy chúng tôi còn bận làm lễ tưởng niệm hai mươi năm thảm sát Sơn Mỹ ngày 16 tháng 3 năm 88 bận đả đảo và căm thù đế quốc đâu hay có một thằng còn ác hơn mọi điều tàn

Mâm cơm trong nhà người nông dân Sơn Mỹ

(VNBĐ – Thơ).  Suốt năm mươi năm mâm cơm trong nhà người nông dân Sơn Mỹ vẫn như xưa đĩa cá bống kho, quả cà giòn, nồi cơm còn chưa giở thời gian hun khói đợi bóng nắng lay lắt ngày suốt năm mươi năm

Mọt ăn đêm

(VNBĐ – Thơ).  Khuya lâu nghe mọt ăn đêm Oi trời nồng đất cả trên thiên hà Trăm năm rồi cũng thoắt qua Luân hồi kiếp nghiệp cũng là phù du Đầy sông núi, đầy thâm u Vong hồn bao thuở khóc ru tỏ mờ…

Chim sơn ca

(VNBĐ – Thơ).  Bình minh Chim sơn ca mải mê cất cao tiếng hót Chùm lá biếc rung rinh Người đi săn Giương súng lên rình! Mà không hay biết Chim sơn ca vẫn hót Cả cho số phận mình! NGUYỄN HOA (Văn nghệ Bình

Anh nói gì với mùa thu

(VNBĐ – Thơ).  Anh nói gì mùa thu bàng bạc mây trời Xôn xao mạn bờ sóng vỗ Có gì đâu em biển còn trăn trở Khơi xa bão bấc dập dồn Anh nói gì mùa thu cánh buồm chấp chới Che chắn, triều dâng

Còn đến ngàn sau

(VNBĐ – Thơ).  Sau những giấc mơ phù phiếm Tôi giờ tìm lại chính tôi Tưởng đâu bến bờ xa lắc Vẫn may còn một chỗ ngồi Bên em trái đời chín ngọt Trao nhau niềm vui trăm năm Chợt nghe đất trời ca hát

Phế tích đồi cao

(VNBĐ – Thơ).             (Chiều Mỹ Sơn) Nhặt tiếng thở dài Linh hồn trăng thất lạc Suối nhỏ… Về đâu… Mây ăn năn phế tích đồi cao Ai ngậm duyên trầu cau hờn núi Gió hiển linh Màu dã thú

Giữa mùa hạ cháy

(VNBĐ – Thơ). Tôi vật vã cùng cái nóng 39 độ ngày hôm qua cúp điện hôm nay ông gió lãng đãng chưa về Ôi cái nóng giữa mùa dịch cao điểm thèm nếm chút gió Nồm đùa giỡn cùng ta thèm tắm cơn mưa

Đường trăng

(VNBĐ – Thơ).  Hạnh phúc có lắm khi trăng khuyết trăng tròn Cuộc đời cũng lắm lần trăng mòn trăng úa Nỗi đau đáu khi trăng quầng trăng tán Ngày hạn ngày mưa âu cũng sụt sùi Lăn vào cuộc sống phải thiên di như

Tìm về yêu thương

(VNBĐ – Thơ).  Tôi về xớ rớ bờ sông Sông nghiêng nỗi nhớ bên lòng xa xôi Tuổi thơ ngụp lặn mây trời Tóc xanh nay đã bạc rồi liêu xiêu! Mẹ tôi nắng sớm sương chiều Gánh gồng mùa vụ hắt hiu bám đầy

Khởi động

(VNBĐ – Thơ).  Tận thu cảm xúc bằng những giác quan tươi mới Mặc thực dụng đã từng xâm lấn mặc thơ ngây đã từng thua nhẵn nhụi Những mùa đông dài ngoẵng có bao nhiêu nỗi niềm thủy táng trong ly rượu đắng Tưởng

Quy Nhơn ngày trở lại

(VNBĐ – Thơ).  Quy Nhơn ngày trở lại Ta ngỡ ngàng trước sự đổi thay Những con đường và những hàng cây Xòe ô lá đỡ che nắng hạ Bờ biển cong dải cát vàng óng ả Như mảnh trăng hao khuyết lưng trời Cỏ

Lời thì thầm trong ba lô

(VNBĐ – Thơ).  Con đòng đòng trên lưng một BA LÔ ĐẤT Giọng ai thì thầm “Con… có… nặng… không?” Bốn mươi năm cha đơn côi nơi rừng sâu xa khuất Giờ con cõng cha về với ông bà nội, ơi cha! Con gặp được

Viết ở Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Ngôi nhà nhỏ trầm tư bên đường Xuân Diệu Hàng cây xanh đang tuổi dậy thì Con đường lớn vươn dài theo eo biển Lao xao tiếng sóng thầm thì! Trong ngôi nhà nhỏ kia mẹ đang nghĩ điều gì Mà đôi

Bóng hoa trên mặt sách

(VNBĐ – Thơ).  Mùa đã vắng những cánh chim lẻ bạn Đất ấm dần sông chảy mộng mơ hơn Cái còn lại sẽ trở thành dĩ vãng Cái mất rồi không phải đã hư vô Cái mới gặp – người hồn nhiên đón nhận Cái

Năm ấy

(VNBĐ – Thơ). Năm ấy chúng tôi còn bận làm lễ tưởng niệm hai mươi năm thảm sát Sơn Mỹ ngày 16 tháng 3 năm 88 bận đả đảo và căm thù đế quốc đâu hay có một thằng còn ác hơn mọi điều tàn