Thơ

Eo Gió bình minh

(VNBĐ – Thơ). Diệu kỳ Eo Gió bình minh Hoang sơ chỉ đá tự tình ngàn năm Đá ưu tư, đá ăn năn Đá như ta cũng thâm trầm em ơi Bão dông sóng gió biển khơi Mấy ngàn năm mấy kiếp người bể dâu

Dư âm Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Có đắng đót, có ngọt ngào Ba đêm như thể chìm vào mê cung Biển ngoài kia sóng trùng trùng Ta đưa nhau tới tận cùng bến mê Ái ân nói hộ lời thề Thuận theo định mệnh ta giờ có nhau

Thăm đền thờ Nguyễn Trung Trực

(VNBĐ – Thơ). Ba bề núi, trước mặt là biển bên trái có ngọn núi uy nghi – vị “Tả tướng” đứng chầu. Tàu “Hy vọng”(*) của Tây đã cháy lâu rồi sóng Nhật Tảo đã lặng yên chôn sâu mộng xâm lăng của giặc

Gọi xanh

(VNBĐ – Thơ). Anh ơi Lá đắng em còn một cây Lá đêm em còn một bầy Lối trăng em còn một đời Một đời ta đi không mùa Một mùa lên cao chơi vơi Một mùa diều non liu diu Một mùa tùng rinh

Ngày về

(VNBĐ – Thơ). Con tàu ruộng đồng băng vào đêm tối Nơi ta sinh ra Choàng lên giấc mơ nhớ thương u uất Chim kêu sương nặng Râm ri lá đồng Sen tàn nước trong cành khô soi bóng Nắng rất xa bước chân rất

Hành trang có nắm đất làng

(VNBĐ – Thơ). Trưa nay đứng trước hiên nhà Nhà thì còn đó mẹ cha mất rồi Bỗng dưng đăng đắng trên môi Bình trà bám bụi bình vôi khô vàng Nhiều năm con đi xa làng Trở về nhìn bếp tro tàn buồn thiu

Đêm ở làng nghe Bài chòi

(VNBĐ – Thơ). Đêm trăng nghe hô Bài chòi Giọng người Bình Định hay ngoài Phú Yên Đất lành hội tụ người hiền Xa xưa ở khắp ba miền đến đây Trăng lu khuất dưới bóng cây Âm thanh réo rắt tiếng cây đờn cò

Mùa

(VNBĐ – Thơ).  Đất, sang mùa tụ hoa trái ngón tay Thời khắc giữ mùa ta mẹ rặn đẻ Cái trứng nở, mãn khai và dịch thể Bên người tai ương dịch số lộc phường Sống lưu thân. Về quê cũ náu nương Bước vô

Về đi em mùa gặt đã chín vàng

(VNBĐ – Thơ). Về đi em mùa gặt đã đến rồi Lúa đã trĩu vàng trên từng chiếc lá Về đi em kẻo cánh đồng xanh mạ Thu cũng về mùa hạ chẳng còn đâu Em về không đừng lỡ hẹn mùa sau Sẽ chẳng

Giao mùa

(VNBĐ – Thơ). Tháng Ba còn non nắng La đà thềm xuân xưa Mùa gặt về hối hả Ấm áp một giấc mơ. Cánh đồng đang đợi mưa Nâng cánh diều cao vút Để trong từng thớ đất Ngai ngái hương làng quê. Giữa màu

Chợt ngang qua tình tôi

(VNBĐ – Thơ). Chợt ngang qua tình tôi Trong veo thời con gái Nụ hôn đầu vụng dại Cánh phượng thắm bờ môi Chợt ngang qua tình tôi Gót chân mềm khẽ chạm Vết hằn sâu tâm khảm Đêm chập chùng xa xôi Chợt ngang

Nơi anh trở về

(VNBĐ – Thơ). Nơi bình yên nhất cho anh là mắt em mắt bão ngoài kia cơn lốc xoáy cuộc đời. Nơi êm đềm nhất cho anh là vòng tay em tổ ấm của con chim trốn tuyết ngoài kia mùa đông giá băng. Nơi

Tình ca

(VNBĐ – Thơ).  (Tặng Ngọc Dung) em còn xinh xắn chưa tàn bao nhiêu như vầng trăng sáng trong đêm sương nhiều như cơn gió mát giữa ngày nắng nôi không còn bao nhiêu đời ta chiều rồi thương đôi tay gầy sớm hôm vun

Tôi thích mình là một cái cây

(VNBĐ – Thơ).  “rồi trong mơ ta hóa thành cây cây nho nhỏ lá xanh cành gầy đi lang thang trong thành phố hừng đông khe khẽ rung như một chiếc chuông con” Một cái cây sống nhỏ to không quan trọng một cái cây

Tôi đi qua

(VNBĐ – Thơ). Tôi đi qua bóng cây ngày nắng những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng chói chang tiếng ve tôi đi qua hơi thở tháng Tư phấp phỏng những ai còn ai mất người bạn như chiếc lá âm thầm sau quãng đời

Eo Gió bình minh

(VNBĐ – Thơ). Diệu kỳ Eo Gió bình minh Hoang sơ chỉ đá tự tình ngàn năm Đá ưu tư, đá ăn năn Đá như ta cũng thâm trầm em ơi Bão dông sóng gió biển khơi Mấy ngàn năm mấy kiếp người bể dâu

Dư âm Quy Nhơn

(VNBĐ – Thơ). Có đắng đót, có ngọt ngào Ba đêm như thể chìm vào mê cung Biển ngoài kia sóng trùng trùng Ta đưa nhau tới tận cùng bến mê Ái ân nói hộ lời thề Thuận theo định mệnh ta giờ có nhau

Thăm đền thờ Nguyễn Trung Trực

(VNBĐ – Thơ). Ba bề núi, trước mặt là biển bên trái có ngọn núi uy nghi – vị “Tả tướng” đứng chầu. Tàu “Hy vọng”(*) của Tây đã cháy lâu rồi sóng Nhật Tảo đã lặng yên chôn sâu mộng xâm lăng của giặc

Gọi xanh

(VNBĐ – Thơ). Anh ơi Lá đắng em còn một cây Lá đêm em còn một bầy Lối trăng em còn một đời Một đời ta đi không mùa Một mùa lên cao chơi vơi Một mùa diều non liu diu Một mùa tùng rinh

Ngày về

(VNBĐ – Thơ). Con tàu ruộng đồng băng vào đêm tối Nơi ta sinh ra Choàng lên giấc mơ nhớ thương u uất Chim kêu sương nặng Râm ri lá đồng Sen tàn nước trong cành khô soi bóng Nắng rất xa bước chân rất

Hành trang có nắm đất làng

(VNBĐ – Thơ). Trưa nay đứng trước hiên nhà Nhà thì còn đó mẹ cha mất rồi Bỗng dưng đăng đắng trên môi Bình trà bám bụi bình vôi khô vàng Nhiều năm con đi xa làng Trở về nhìn bếp tro tàn buồn thiu

Đêm ở làng nghe Bài chòi

(VNBĐ – Thơ). Đêm trăng nghe hô Bài chòi Giọng người Bình Định hay ngoài Phú Yên Đất lành hội tụ người hiền Xa xưa ở khắp ba miền đến đây Trăng lu khuất dưới bóng cây Âm thanh réo rắt tiếng cây đờn cò

Mùa

(VNBĐ – Thơ).  Đất, sang mùa tụ hoa trái ngón tay Thời khắc giữ mùa ta mẹ rặn đẻ Cái trứng nở, mãn khai và dịch thể Bên người tai ương dịch số lộc phường Sống lưu thân. Về quê cũ náu nương Bước vô

Về đi em mùa gặt đã chín vàng

(VNBĐ – Thơ). Về đi em mùa gặt đã đến rồi Lúa đã trĩu vàng trên từng chiếc lá Về đi em kẻo cánh đồng xanh mạ Thu cũng về mùa hạ chẳng còn đâu Em về không đừng lỡ hẹn mùa sau Sẽ chẳng

Giao mùa

(VNBĐ – Thơ). Tháng Ba còn non nắng La đà thềm xuân xưa Mùa gặt về hối hả Ấm áp một giấc mơ. Cánh đồng đang đợi mưa Nâng cánh diều cao vút Để trong từng thớ đất Ngai ngái hương làng quê. Giữa màu

Chợt ngang qua tình tôi

(VNBĐ – Thơ). Chợt ngang qua tình tôi Trong veo thời con gái Nụ hôn đầu vụng dại Cánh phượng thắm bờ môi Chợt ngang qua tình tôi Gót chân mềm khẽ chạm Vết hằn sâu tâm khảm Đêm chập chùng xa xôi Chợt ngang

Nơi anh trở về

(VNBĐ – Thơ). Nơi bình yên nhất cho anh là mắt em mắt bão ngoài kia cơn lốc xoáy cuộc đời. Nơi êm đềm nhất cho anh là vòng tay em tổ ấm của con chim trốn tuyết ngoài kia mùa đông giá băng. Nơi

Tình ca

(VNBĐ – Thơ).  (Tặng Ngọc Dung) em còn xinh xắn chưa tàn bao nhiêu như vầng trăng sáng trong đêm sương nhiều như cơn gió mát giữa ngày nắng nôi không còn bao nhiêu đời ta chiều rồi thương đôi tay gầy sớm hôm vun

Tôi thích mình là một cái cây

(VNBĐ – Thơ).  “rồi trong mơ ta hóa thành cây cây nho nhỏ lá xanh cành gầy đi lang thang trong thành phố hừng đông khe khẽ rung như một chiếc chuông con” Một cái cây sống nhỏ to không quan trọng một cái cây

Tôi đi qua

(VNBĐ – Thơ). Tôi đi qua bóng cây ngày nắng những vòm xanh ôm tôi lẳng lặng chói chang tiếng ve tôi đi qua hơi thở tháng Tư phấp phỏng những ai còn ai mất người bạn như chiếc lá âm thầm sau quãng đời