Thơ

Dệt nắng xuân

(VNBĐ – Thơ). Sắp sang xuân Trời trở lạnh Mai ủ niềm yêu Để bung hoa Em ủ men nồng Cho tháng Chạp Ươm Những mùa vàng Dệt Nắng xuân. VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

bạch mai

(VNBĐ – Thơ).  thà như sóng vỗ mòn ngạch đá thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời thà như gió, chạm khẽ đôi môi và run rẩy sợi tóc em buổi sớm… ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ về hình dung em,

Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ). Người đàn bà đi trong đêm tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá uống những ánh sao băng cuối tận góc trời ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà nghe tiếng mây ru Người đàn bà đi trong đêm

Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ). Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau Giữa chúng ta có bông hoa tím nở Lặng yên gót mùa Lướt qua vội vã Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày Tôi không nỡ chạm làn môi

Bếp quê

(VNBĐ – Thơ). Như đi qua thực tại một cơn gió Tiếng chim thu cao Nghiêng chiều mưa xứ sở… Người gùi củi nghỉ chân bờ suối Đàn bò ăn lá cây trong bụi rậm Đá khắc vào đêm sự im lặng của nghìn xưa

Ở phía Đông làng

(VNBĐ – Thơ).  Phía Đông làng là dáng tháp soi bóng xuống dòng sông vỡ rạc hình hài đất nước tôi phôi thai từ sự tích mẹ trăm con trống đồng ngọc lũ hồn phách sương phủ đã nghìn năm vẫn còn in dấu tích

Tổ quốc tôi

(VNBĐ – Thơ).  Từng con chữ xếp lên trang giấy Như xếp cánh chim mùa lúa chín trên đôi tay của cha Nghĩ rằng nơi con sông tưới giấc mơ ruộng rạ Cũng là nơi làng mạc trăn trở ngọn gió tháng Chạp Trên miền

Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ). Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị? Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào Hay ai đó trồng rồi Thị trộm? Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực Biết bắt gió

Xâu chỉ

(VNBĐ – Thơ). Giá như thức đêm như em/ dậy sớm như em Giá như cầm kim như em/ xâu chỉ như em Giá như run rẩy như em/ lạnh băng như em Anh xin làm cây tắc đợi sự va vấp ngọn gió em

Quanh ta rồi trôi xa

(VNBĐ – Thơ).  họ quấn quýt quanh ta không nói lời ba hoa mắt họ nhìn như hoa nở sớm mai chan hòa đó là điều tôi thấy mắt họ nhìn lấp láy đó là điều tôi mơ sau một ngày bơ phờ những chớp

Xin gửi về anh một đĩa khoai

(VNBĐ – Thơ).  (Nhân ngày giỗ nhà thơ Xuân Diệu, 35 năm) Không biết mùa này đã có khoai Lệ Cần?(*) Thứ khoai anh từng ăn và thích Em muốn gửi về anh một đĩa khoai ký ức Anh nhỏ nhẻ hương hoa nơi xa

Tháp

(VNBĐ – Thơ). Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất Như một loài cây bằng đất nung Trên thân cành xum xuê của nó Một bông hoa vừa nở Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng Ngọn tháp bí mật ấy Là chiếc

Tháng Hai

(VNBĐ – Thơ). Chúng ta đi qua quá nhiều làng mạc Những hàng dừa xanh uống nắng tháng Hai Nhưng sao chốc chốc lại nghe tiếng bò rống Tiếng cồng chiêng đổ xuống lưng đèo Nỗi háo hức xen lẫn âu lo Thế giới bất

Những ngọn lửa chưa tàn

(VNBĐ – Thơ). buổi thế giới phân rã thăm thẳm những số phận tiếng chó nơi vùng cấm lửa của những linh hồn đã tắt lặng một âm ba những người còn sót nhìn thấy những ngày tháng không danh mục lại về chốn cũ

Bên bếp lửa

(VNBĐ – Thơ). Nào ngồi lại bên bếp hồng ấm lửa nghe mùa đi vương lộc biếc xuân kề nồi bánh chưng sôi đều, câu chuyện kể cực lòng chưa lữ khách bước xa quê? Nào ngồi lại cùng hơ lên kỉ niệm ấm bên

Dệt nắng xuân

(VNBĐ – Thơ). Sắp sang xuân Trời trở lạnh Mai ủ niềm yêu Để bung hoa Em ủ men nồng Cho tháng Chạp Ươm Những mùa vàng Dệt Nắng xuân. VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

bạch mai

(VNBĐ – Thơ).  thà như sóng vỗ mòn ngạch đá thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời thà như gió, chạm khẽ đôi môi và run rẩy sợi tóc em buổi sớm… ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ về hình dung em,

Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ). Người đàn bà đi trong đêm tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá uống những ánh sao băng cuối tận góc trời ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà nghe tiếng mây ru Người đàn bà đi trong đêm

Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ). Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau Giữa chúng ta có bông hoa tím nở Lặng yên gót mùa Lướt qua vội vã Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày Tôi không nỡ chạm làn môi

Bếp quê

(VNBĐ – Thơ). Như đi qua thực tại một cơn gió Tiếng chim thu cao Nghiêng chiều mưa xứ sở… Người gùi củi nghỉ chân bờ suối Đàn bò ăn lá cây trong bụi rậm Đá khắc vào đêm sự im lặng của nghìn xưa

Ở phía Đông làng

(VNBĐ – Thơ).  Phía Đông làng là dáng tháp soi bóng xuống dòng sông vỡ rạc hình hài đất nước tôi phôi thai từ sự tích mẹ trăm con trống đồng ngọc lũ hồn phách sương phủ đã nghìn năm vẫn còn in dấu tích

Tổ quốc tôi

(VNBĐ – Thơ).  Từng con chữ xếp lên trang giấy Như xếp cánh chim mùa lúa chín trên đôi tay của cha Nghĩ rằng nơi con sông tưới giấc mơ ruộng rạ Cũng là nơi làng mạc trăn trở ngọn gió tháng Chạp Trên miền

Ăn vạ

(VNBĐ – Thơ). Vô lẽ tự vạch mặt và ăn vạ Vô lẽ vì húp bát cháo hành với Thị? Chợt nghĩ Thị trồng hành lúc nào Hay ai đó trồng rồi Thị trộm? Thị biết lấy mảnh sành mà cạo ngực Biết bắt gió

Xâu chỉ

(VNBĐ – Thơ). Giá như thức đêm như em/ dậy sớm như em Giá như cầm kim như em/ xâu chỉ như em Giá như run rẩy như em/ lạnh băng như em Anh xin làm cây tắc đợi sự va vấp ngọn gió em

Quanh ta rồi trôi xa

(VNBĐ – Thơ).  họ quấn quýt quanh ta không nói lời ba hoa mắt họ nhìn như hoa nở sớm mai chan hòa đó là điều tôi thấy mắt họ nhìn lấp láy đó là điều tôi mơ sau một ngày bơ phờ những chớp

Xin gửi về anh một đĩa khoai

(VNBĐ – Thơ).  (Nhân ngày giỗ nhà thơ Xuân Diệu, 35 năm) Không biết mùa này đã có khoai Lệ Cần?(*) Thứ khoai anh từng ăn và thích Em muốn gửi về anh một đĩa khoai ký ức Anh nhỏ nhẻ hương hoa nơi xa

Tháp

(VNBĐ – Thơ). Ngọn tháp bí ẩn ấy mọc lên từ đất Như một loài cây bằng đất nung Trên thân cành xum xuê của nó Một bông hoa vừa nở Mang hình vũ nữ ngực tròn dâng Ngọn tháp bí mật ấy Là chiếc

Tháng Hai

(VNBĐ – Thơ). Chúng ta đi qua quá nhiều làng mạc Những hàng dừa xanh uống nắng tháng Hai Nhưng sao chốc chốc lại nghe tiếng bò rống Tiếng cồng chiêng đổ xuống lưng đèo Nỗi háo hức xen lẫn âu lo Thế giới bất

Những ngọn lửa chưa tàn

(VNBĐ – Thơ). buổi thế giới phân rã thăm thẳm những số phận tiếng chó nơi vùng cấm lửa của những linh hồn đã tắt lặng một âm ba những người còn sót nhìn thấy những ngày tháng không danh mục lại về chốn cũ

Bên bếp lửa

(VNBĐ – Thơ). Nào ngồi lại bên bếp hồng ấm lửa nghe mùa đi vương lộc biếc xuân kề nồi bánh chưng sôi đều, câu chuyện kể cực lòng chưa lữ khách bước xa quê? Nào ngồi lại cùng hơ lên kỉ niệm ấm bên