Buổi sáng
Buổi sáng
mở trang báo ra là gặp rác
ập đến từ mọi phía
cả cái phía từng được coi là sạch nhất
Buổi sáng
mở trang báo ra là gặp rác
ập đến từ mọi phía
cả cái phía từng được coi là sạch nhất
Cha đem nước độc rừng thiêng
Chạm vào mẹ giữa chợ phiên lỡ thì
Dẻo thơm quan lộ cha đi
Tập tàng mẹ lựa thị phi mang về
Chớm thu ngả nón cúi đầu
Bóng ai gánh tiếng sẻ nâu qua làng?
Chuỗi ngày giáp hạt chang chang
Lệch vai sóng dợn theo hàng cỏ lau.

Đừng loay hoay tìm cách chỉ ra thơ Phạm Đương theo kiểu trường phái, phong cách nào. Sẽ không có khuôn thước nào thể hiện tốt nhất những phát hiện, những bóc tách chính mình…
Ấy là lúc phố đông vắng lặng
Bên đường trơ những bịch, giỏ, can, thùng
Phía trong là đồ thải bỏ
Dòng người hành hương
Lưng còm cõi địu gia tài còm cõi
Lầm lũi cuộc hành trình lầm lũi
trời mát mẻ
khu chợ vắng vẻ
bị căng dây
không cần một triệu năm
đã thành một đìu hiu hóa thạch
mùa ôn dịch
em mừng vì tiết kiệm được phấn son
đeo kính và khóc trong khẩu trang rất gọn
Khi chiếc khẩu trang che kín các mặt báo
cũng là lúc giá của niềm tin vượt qua cơn bão vàng mười
tính mạng con người
mong manh miếng vải thưa
Chỉ còn sáu hôm nữa là ra khỏi cái vách kính ấy
ba được ôm con gái bé bỏng của mình
con gái chiếp chiếp trở về từ nửa vòng trái đất
Năm xưa những người giữ chốt
hy sinh trên đỉnh đồi
bởi địch tấn công bằng bom, súng trường và Rốc-két
Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao
(VNBĐ – Thơ). Biết đâu trước biết đâu sau trong niềm vui có nỗi đau cận kề thêm nhau chi những bộn bề bon chen cho lắm cũng về hư không. Biết đâu thẳng biết đâu vòng trong thất bại có thành công nảy mầm

Buổi sáng
mở trang báo ra là gặp rác
ập đến từ mọi phía
cả cái phía từng được coi là sạch nhất
Cha đem nước độc rừng thiêng
Chạm vào mẹ giữa chợ phiên lỡ thì
Dẻo thơm quan lộ cha đi
Tập tàng mẹ lựa thị phi mang về
Chớm thu ngả nón cúi đầu
Bóng ai gánh tiếng sẻ nâu qua làng?
Chuỗi ngày giáp hạt chang chang
Lệch vai sóng dợn theo hàng cỏ lau.

Đừng loay hoay tìm cách chỉ ra thơ Phạm Đương theo kiểu trường phái, phong cách nào. Sẽ không có khuôn thước nào thể hiện tốt nhất những phát hiện, những bóc tách chính mình…
Ấy là lúc phố đông vắng lặng
Bên đường trơ những bịch, giỏ, can, thùng
Phía trong là đồ thải bỏ
Dòng người hành hương
Lưng còm cõi địu gia tài còm cõi
Lầm lũi cuộc hành trình lầm lũi
trời mát mẻ
khu chợ vắng vẻ
bị căng dây
không cần một triệu năm
đã thành một đìu hiu hóa thạch
mùa ôn dịch
em mừng vì tiết kiệm được phấn son
đeo kính và khóc trong khẩu trang rất gọn
Khi chiếc khẩu trang che kín các mặt báo
cũng là lúc giá của niềm tin vượt qua cơn bão vàng mười
tính mạng con người
mong manh miếng vải thưa
Chỉ còn sáu hôm nữa là ra khỏi cái vách kính ấy
ba được ôm con gái bé bỏng của mình
con gái chiếp chiếp trở về từ nửa vòng trái đất
Năm xưa những người giữ chốt
hy sinh trên đỉnh đồi
bởi địch tấn công bằng bom, súng trường và Rốc-két
Ngày mai giỗ mẹ rồi
đêm nay con không ngủ được
trằn trọc canh dài thương nhớ mẹ làm sao
(VNBĐ – Thơ). Biết đâu trước biết đâu sau trong niềm vui có nỗi đau cận kề thêm nhau chi những bộn bề bon chen cho lắm cũng về hư không. Biết đâu thẳng biết đâu vòng trong thất bại có thành công nảy mầm
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai