Văn học

Nhìn về phía núi

Quán nằm tĩnh tại bên rìa núi. Những ngọn đèn nhỏ giọt ánh sáng. Còn lại mọi người nhìn nhau bằng âm thanh. Cô nhìn Phan và cười bí mật.

Mùa hoa thạch thảo

Trạm chờ xe buýt có hai người phụ nữ đứng cạnh nhau. Dường như họ đứng đây đã lâu, mái đầu phủ đầy những hạt mưa phùn đốm bạc

Anh em thời gian

Vợ chồng bác Ngày và Đêm sinh được bảy người con, gọi tên chung là Thứ. Người con cả được gọi là Thứ Hai, tiếp đến Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy và Thứ Tám.

Nắng Xuân

Tia nắng hồng vừa chớm
Sà chạm lòng bàn tay
Nắng nhảy nhót mê say
Dưới trời xuân rực rỡ

Gia đình nhà chim

Chú chim xây nhà mới
Trên cành cây cao cao
Mấy ngày mưa rả rích
Không biết sẽ thế nào?

Khúc hát mùa xuân

Sương sa đầu ngõ
Mưa gõ mái tranh
Lộc nảy trên cành
Chim reo trong lá

Tết ở nhà bạn

Tôi theo bạn đến Ea Kar vào những ngày cuối Chạp. Khi tôi hỏi: “Gia đình mày có chứa chấp tao không?”, thì nó tần ngần.

Tản mạn đầu xuân

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Giáp xuân

Rây phùn hoa cỏ dầm mưa
Thắm xanh chút nữa cho vừa kịp xuân
Nghỉ tay cấy dặm nâu bùn
Mẹ ta tỉ mẩn ủ thuần vại dưa.

Bước đường đầu tiên

Bao lần thức đón giao thừa
bao lần khai bút mà chưa nên lời
từng lang thang giữa cuộc đời
nhiều khi rót rượu tự mời để say

Hiển ngôn của tóc

Có thể chết một lần trở thành vĩnh cửu/ giây phút vĩnh hằng của khoảnh khắc nhìn thấy nhau

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con
Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu
Vía hồn còn mất nơi đâu
Mà nghe hình bóng nặng sâu bên lòng!

Thèm chút nắng mai

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả

Nhìn về phía núi

Quán nằm tĩnh tại bên rìa núi. Những ngọn đèn nhỏ giọt ánh sáng. Còn lại mọi người nhìn nhau bằng âm thanh. Cô nhìn Phan và cười bí mật.

Mùa hoa thạch thảo

Trạm chờ xe buýt có hai người phụ nữ đứng cạnh nhau. Dường như họ đứng đây đã lâu, mái đầu phủ đầy những hạt mưa phùn đốm bạc

Anh em thời gian

Vợ chồng bác Ngày và Đêm sinh được bảy người con, gọi tên chung là Thứ. Người con cả được gọi là Thứ Hai, tiếp đến Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm, Thứ Sáu, Thứ Bảy và Thứ Tám.

Nắng Xuân

Tia nắng hồng vừa chớm
Sà chạm lòng bàn tay
Nắng nhảy nhót mê say
Dưới trời xuân rực rỡ

Gia đình nhà chim

Chú chim xây nhà mới
Trên cành cây cao cao
Mấy ngày mưa rả rích
Không biết sẽ thế nào?

Khúc hát mùa xuân

Sương sa đầu ngõ
Mưa gõ mái tranh
Lộc nảy trên cành
Chim reo trong lá

Tết ở nhà bạn

Tôi theo bạn đến Ea Kar vào những ngày cuối Chạp. Khi tôi hỏi: “Gia đình mày có chứa chấp tao không?”, thì nó tần ngần.

Tản mạn đầu xuân

Nâng nhành mai trắng trên tay
Nghe xuân bừng dậy ngất ngây say lòng
Hương xuân ngào ngạt bên song
Tình xuân ấm nỗi chờ mong lạnh lùng!

Giáp xuân

Rây phùn hoa cỏ dầm mưa
Thắm xanh chút nữa cho vừa kịp xuân
Nghỉ tay cấy dặm nâu bùn
Mẹ ta tỉ mẩn ủ thuần vại dưa.

Bước đường đầu tiên

Bao lần thức đón giao thừa
bao lần khai bút mà chưa nên lời
từng lang thang giữa cuộc đời
nhiều khi rót rượu tự mời để say

Hiển ngôn của tóc

Có thể chết một lần trở thành vĩnh cửu/ giây phút vĩnh hằng của khoảnh khắc nhìn thấy nhau

Nhớ về thăm nội nghe con

Nhớ về thăm nội nghe con
Ruột rà nắm đất bên vườn buồn hiu
Vía hồn còn mất nơi đâu
Mà nghe hình bóng nặng sâu bên lòng!

Thèm chút nắng mai

Cái nắng đầu ngày từ phía đằng đông
Sao anh lại thèm đến lạ
Cái nắng hồn nhiên an lành cho tất cả