Văn học

Bâng khuâng mùa xuân

Hoa cỏ khoe sắc biếc
Lộc thắm tình An Nhơn
Tháng Giêng về thao thiết
Mai, đào rực cô thôn…

Nghiêng

Nghiêng soi vào dòng suối
bông hoa rừng đẹp thêm
nghiêng cành trong nắng sớm
nụ hồng càng hiển duyên

Em yêu!

Nếu anh trang điểm em bằng thơ
thì những phấn son cao cấp kia sẽ
thành thứ phẩm!

Chiều xuân

Một chiều xuân ngợp thở
Các em đi trên đường như hoa đi trên phố
cho mùa xuân ghen tỵ đứng nhìn

Vạt nắng khuya

iếng trẻ con chí chóe ngoài ngõ. Anh choàng tỉnh. Đêm qua ngủ muộn, báo hại cái đầu sáng nay nhức như búa bổ.

Hoàng hoa tiên tử

Năm Mậu Tuất, khi đã làm chủ dải đất từ Quảng Nam đến Hà Tiên, Nguyễn Nhạc lên ngôi hoàng đế.

Nhìn lại

Tách trà vàng óng ánh
Ly cà phê đậm đen
Qua rồi thời sôi nổi
Tìm về với thiên nhiên

Gửi em

Có phải không em
mùa đông năm xưa?
Khi cơn gió heo may tràn qua khung cửa sổ
Khi đông vừa sang trên con đường cuối phố

Như xuân về

Những giọt mưa đông cuối cùng rơi trên bờ ruộng mạ
cơn lũ còn để lại lớp bùn non
cuộc sống sinh sôi tràn đầy trong sắc lá
nắng mới lên phả hơi ấm vào xuân

Chạm xuân

Xuân về chạm cốc giao thừa
Chạm câu đối Tết chạm bùa thơ ca
Chạm vào lệ cỏ sương sa

Chín giọt mồ hôi

Bàn chân mẹ một đời bùn đất
tựa thân cò lặn lội đồng sâu
gót chân nứt nẻ như cánh đồng khô hạn

Bâng khuâng mùa xuân

Hoa cỏ khoe sắc biếc
Lộc thắm tình An Nhơn
Tháng Giêng về thao thiết
Mai, đào rực cô thôn…

Nghiêng

Nghiêng soi vào dòng suối
bông hoa rừng đẹp thêm
nghiêng cành trong nắng sớm
nụ hồng càng hiển duyên

Em yêu!

Nếu anh trang điểm em bằng thơ
thì những phấn son cao cấp kia sẽ
thành thứ phẩm!

Chiều xuân

Một chiều xuân ngợp thở
Các em đi trên đường như hoa đi trên phố
cho mùa xuân ghen tỵ đứng nhìn

Vạt nắng khuya

iếng trẻ con chí chóe ngoài ngõ. Anh choàng tỉnh. Đêm qua ngủ muộn, báo hại cái đầu sáng nay nhức như búa bổ.

Hoàng hoa tiên tử

Năm Mậu Tuất, khi đã làm chủ dải đất từ Quảng Nam đến Hà Tiên, Nguyễn Nhạc lên ngôi hoàng đế.

Nhìn lại

Tách trà vàng óng ánh
Ly cà phê đậm đen
Qua rồi thời sôi nổi
Tìm về với thiên nhiên

Gửi em

Có phải không em
mùa đông năm xưa?
Khi cơn gió heo may tràn qua khung cửa sổ
Khi đông vừa sang trên con đường cuối phố

Như xuân về

Những giọt mưa đông cuối cùng rơi trên bờ ruộng mạ
cơn lũ còn để lại lớp bùn non
cuộc sống sinh sôi tràn đầy trong sắc lá
nắng mới lên phả hơi ấm vào xuân

Chạm xuân

Xuân về chạm cốc giao thừa
Chạm câu đối Tết chạm bùa thơ ca
Chạm vào lệ cỏ sương sa

Chín giọt mồ hôi

Bàn chân mẹ một đời bùn đất
tựa thân cò lặn lội đồng sâu
gót chân nứt nẻ như cánh đồng khô hạn