Sông khát
Ngày cát nhiều hơn nước
sông chang chang
sông rát rạt
sông lép kẹp
Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi
Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.
Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt
tôi đi trên cao lá cây rừng thôi đổ
mùa thu tạm ngưng những cánh tay chết chóc
thôi đi những giọt nước mắt
Cái tên mà như men rượu
lâng lâng Bàu Đá trên đồng
những bông lúa cũng biết làm thơ
lọc mạch nguồn dâng cho đời vị ngọt
Xa quê ngót nửa đời mình
Gặp đâu, được dịp, là… Bình Định vang
Phương ngôn từng chữ đeo mang
Thao thao ngữ điệu thôn làng rạ rơm
Nhìn xem ngón ngắn ngón dài
Ru trăng chú Cuội ngày mai sẽ về
Ru cho con rắn nhớ quê
Đừng thè lè lưỡi trườn về tổ đêm

Cô thao thức gần như trắng đêm vì vô số trái cọ rơi lạch cạch trên mái nhà, và khi thức giấc với ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa sổ…

Thằng Xy ngủ khè khè trên chõng. Má nó lui cui băm thân chuối cho bầy vịt ngoài chuồng đang đói, đập cánh kêu quang quác.
Những ngày cuối tháng Mười một lặng lẽ trôi qua nhanh như cái chớp mắt của nàng thiếu nữ lúng liếng đưa duyên.

Này Nguyên, em biết vì sao chị ấy tháo chạy rồi. Tôi chuyển sự tập trung từ màn hình laptop sang bên cạnh, nơi Du đang ngồi. Ngón tay Du chuyển động rất khẽ trên ô giấy bé xíu…

Vào một buổi chiều nắng nhẹ mùa thu năm 1861, một người lính nằm trên một khóm nguyệt quế bên vệ đường ở miền Tây Virginia…

Có một chú sâu đo ở lẫn trong đám rau cải trong vườn. Chú có màu xanh biếc, đôi mắt tròn óng ánh và những cái chân bé xíu xiu.
Mưa thổi ngàn bong bóng
Thả trôi trước sân nhà
Bóng nhìn trong suốt quá
Buồn gì cứ vỡ ra?





Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi
Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.
Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt
tôi đi trên cao lá cây rừng thôi đổ
mùa thu tạm ngưng những cánh tay chết chóc
thôi đi những giọt nước mắt
Cái tên mà như men rượu
lâng lâng Bàu Đá trên đồng
những bông lúa cũng biết làm thơ
lọc mạch nguồn dâng cho đời vị ngọt
Xa quê ngót nửa đời mình
Gặp đâu, được dịp, là… Bình Định vang
Phương ngôn từng chữ đeo mang
Thao thao ngữ điệu thôn làng rạ rơm
Nhìn xem ngón ngắn ngón dài
Ru trăng chú Cuội ngày mai sẽ về
Ru cho con rắn nhớ quê
Đừng thè lè lưỡi trườn về tổ đêm

Cô thao thức gần như trắng đêm vì vô số trái cọ rơi lạch cạch trên mái nhà, và khi thức giấc với ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa sổ…

Thằng Xy ngủ khè khè trên chõng. Má nó lui cui băm thân chuối cho bầy vịt ngoài chuồng đang đói, đập cánh kêu quang quác.
Những ngày cuối tháng Mười một lặng lẽ trôi qua nhanh như cái chớp mắt của nàng thiếu nữ lúng liếng đưa duyên.

Này Nguyên, em biết vì sao chị ấy tháo chạy rồi. Tôi chuyển sự tập trung từ màn hình laptop sang bên cạnh, nơi Du đang ngồi. Ngón tay Du chuyển động rất khẽ trên ô giấy bé xíu…

Vào một buổi chiều nắng nhẹ mùa thu năm 1861, một người lính nằm trên một khóm nguyệt quế bên vệ đường ở miền Tây Virginia…

Có một chú sâu đo ở lẫn trong đám rau cải trong vườn. Chú có màu xanh biếc, đôi mắt tròn óng ánh và những cái chân bé xíu xiu.
Mưa thổi ngàn bong bóng
Thả trôi trước sân nhà
Bóng nhìn trong suốt quá
Buồn gì cứ vỡ ra?
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai