Văn học

Giao mùa

Cỏ xanh như buổi ban đầu
Chúng mình thơ bé
Tình thơm chín như trái vườn lặng lẽ
Ngày xuân em hái trao anh

Chơi trốn tìm

chú chuồn chuồn kim
bé xíu – yếu mềm
đôi cánh mỏng mảnh
sống trong vườn lan

Giữ

Giữ giùm chiếc lá trên cành
Sinh ra là để cho xanh một đời
Mai này lá úa thu phơi
Vàng bay theo gió bên đời ai hay.

Nghĩ trước giao thừa

Tôi xếp lại vui buồn năm cũ
Như xếp lại chiếc áo của mình
Chỗ phẳng phiu, chỗ còn nhăn nhúm
Cứ xem như kỷ niệm một quãng đời

Hoang tưởng mùa xuân

Những con dế nhũi lời ca vào đất
Từ mùa xuân hoang tưởng đã lâu rồi
Từng nốt nhạc chấm phá lòng bụi bẩn
Bản tình ca réo rắt khúc xa xôi

Chiều Hoài Nhơn

Nói gì đi chứ
chiều xuân!
bên dòng sông Lại, mây lưng lửng trời

Lại viếng thăm Đền Hùng

Vì ở xa nên không thể thường xuyên thăm Đất Tổ
Viếng Đền Hùng đúng dịp lễ hằng năm
Nay có dịp về miền quê Phú Thọ
Cứ một mình nghìn bậc đến Hùng Vương

Tâm linh và thơ

Không phải đến để yêu mà để cho ta biết tâm linh là có thật
Không phải đến để làm vợ chồng mà để cùng ta lau nước mắt
Những huyền diệu đi qua thoáng chốc
Để lại bao nhiêu trầm tích gập ghình

Mẫu đơn kết trái

Mén ngồi bệt ở hàng ba, ngó mông lung ra mé rào. Ráng chiều đỏ bầm khiến xóm nhỏ cũng như hâm hấp sốt. Đám dây trắng viền đỏ báo hiệu cách ly y tế giăng chặn lối đi hẹp ngoài con hẻm

Duyên quê

Em về Thuận Thái chiều nay
nắng buông cổ tích mây say ánh trời
tiếng chim vắt vẻo lưng đồi
khỏa lòng thanh thản cạn vơi bao ngày

Lại nhớ mắm cua

Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.

Nhớ quê

Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu

Ngõ quê

Gió từ dưới biển đưa lên
Mà nghe buồn thoáng bay trên ruộng đồng

Trong ngôi nhà ký ức

Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng

Giao mùa

Cỏ xanh như buổi ban đầu
Chúng mình thơ bé
Tình thơm chín như trái vườn lặng lẽ
Ngày xuân em hái trao anh

Chơi trốn tìm

chú chuồn chuồn kim
bé xíu – yếu mềm
đôi cánh mỏng mảnh
sống trong vườn lan

Giữ

Giữ giùm chiếc lá trên cành
Sinh ra là để cho xanh một đời
Mai này lá úa thu phơi
Vàng bay theo gió bên đời ai hay.

Nghĩ trước giao thừa

Tôi xếp lại vui buồn năm cũ
Như xếp lại chiếc áo của mình
Chỗ phẳng phiu, chỗ còn nhăn nhúm
Cứ xem như kỷ niệm một quãng đời

Hoang tưởng mùa xuân

Những con dế nhũi lời ca vào đất
Từ mùa xuân hoang tưởng đã lâu rồi
Từng nốt nhạc chấm phá lòng bụi bẩn
Bản tình ca réo rắt khúc xa xôi

Chiều Hoài Nhơn

Nói gì đi chứ
chiều xuân!
bên dòng sông Lại, mây lưng lửng trời

Lại viếng thăm Đền Hùng

Vì ở xa nên không thể thường xuyên thăm Đất Tổ
Viếng Đền Hùng đúng dịp lễ hằng năm
Nay có dịp về miền quê Phú Thọ
Cứ một mình nghìn bậc đến Hùng Vương

Tâm linh và thơ

Không phải đến để yêu mà để cho ta biết tâm linh là có thật
Không phải đến để làm vợ chồng mà để cùng ta lau nước mắt
Những huyền diệu đi qua thoáng chốc
Để lại bao nhiêu trầm tích gập ghình

Mẫu đơn kết trái

Mén ngồi bệt ở hàng ba, ngó mông lung ra mé rào. Ráng chiều đỏ bầm khiến xóm nhỏ cũng như hâm hấp sốt. Đám dây trắng viền đỏ báo hiệu cách ly y tế giăng chặn lối đi hẹp ngoài con hẻm

Duyên quê

Em về Thuận Thái chiều nay
nắng buông cổ tích mây say ánh trời
tiếng chim vắt vẻo lưng đồi
khỏa lòng thanh thản cạn vơi bao ngày

Lại nhớ mắm cua

Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.

Nhớ quê

Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu

Ngõ quê

Gió từ dưới biển đưa lên
Mà nghe buồn thoáng bay trên ruộng đồng

Trong ngôi nhà ký ức

Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng