Văn học

Mưa

Nghe đì đùng sấm gọi
Trời đang kéo cơn mưa
Đường về nhà xa quá
Mẹ ơi, sắp về chưa?

Gió đàn bà

Trăng sáng quá. Chị nhón cây sào dài. Tiếng dừa rụng ngọt lịm trên sông. Người chị nóng ran. Chị lội ra rặng bần, len lỏi giữa những rễ cây chằng chịt…

Tâm sự Mỵ Nương

Không yêu thương mà sao oán hờn dai dẳng
ngươi giận ai?
Ta với ngươi chưa từng có duyên làm sao có nợ
làm sao trách ta là kẻ phụ tình

Muộn màng

Ngẩng đầu lạy khoảng trời xanh
Cúi đầu lạy nấm đất thành thiên thu
Tro tiền nhang khói mịt mù
Lặng trong tiếng nấc khóc người trăm năm

Món quà vô giá

(VNBĐ – Thơ).  Tặng những người thiện nguyện Có thể lúc này thơ vô cùng xa xỉ Chỉ tấm lòng thiện nguyện đến miền Trung Mảnh đất bạc phập phồng cơn nắng gió Còn xối xả mưa, nên bão lụt muôn vàn Có thể lúc

Về thăm quê cũ

Tàn mùa hạ phượng hồng rơi lặng lẽ
Cánh diều bay thời thơ ấu bay theo
Sợi tóc bạc bên kia đồi nắng xế
Ngẩn ngơ tìm thuở ấy mắt trong veo

Vui chết vô cùng

Nghe gió nói mùa thu không lá rụng
Sầu mây khô trên những mái nhà
Đồi núi trọc ngồi nghe biển khóc
Chiến tranh nào cũng giết những hồn thơ

Chải tóc

Lược buồn gỡ rối thu xưa
Mà nghe sợi tóc ướt mưa thu này
Trăm năm qua một thoáng ngày
Ngọt ngào thì ít đắng cay thì nhiều

Hạt nắng

Khi sân trường rợp bóng những hàng cây
Mầm non mới lên xanh vàng lá thắm
Tuổi nghề thầy không đếm bằng năm tháng
Những mùa hoa những thế hệ học trò.

Kỷ niệm

Mình bên nhau dưới mái trường
mấy mươi năm buồn vui
từ thanh xuân đến ngày tóc bạc

Lời tỏ tình của mùa thu

Cơn mưa kéo mùa thu đến thật gần
Những cánh đồng khô hanh đã ửng dần lên màu con gái
Anh lại bắt đầu cho một ngày mới
Của tình yêu bạc đầu

Tây tiến độc hành

Ta phương Đông nằm khoèo vô tích sự
Chẳng dính một xu chờ uống rượu mời
Sóng hỗn hào muốn xô chìm thân phận
Biết bao lần ngoi ngóp giữa chơi vơi

Mưa

Nghe đì đùng sấm gọi
Trời đang kéo cơn mưa
Đường về nhà xa quá
Mẹ ơi, sắp về chưa?

Gió đàn bà

Trăng sáng quá. Chị nhón cây sào dài. Tiếng dừa rụng ngọt lịm trên sông. Người chị nóng ran. Chị lội ra rặng bần, len lỏi giữa những rễ cây chằng chịt…

Tâm sự Mỵ Nương

Không yêu thương mà sao oán hờn dai dẳng
ngươi giận ai?
Ta với ngươi chưa từng có duyên làm sao có nợ
làm sao trách ta là kẻ phụ tình

Muộn màng

Ngẩng đầu lạy khoảng trời xanh
Cúi đầu lạy nấm đất thành thiên thu
Tro tiền nhang khói mịt mù
Lặng trong tiếng nấc khóc người trăm năm

Món quà vô giá

(VNBĐ – Thơ).  Tặng những người thiện nguyện Có thể lúc này thơ vô cùng xa xỉ Chỉ tấm lòng thiện nguyện đến miền Trung Mảnh đất bạc phập phồng cơn nắng gió Còn xối xả mưa, nên bão lụt muôn vàn Có thể lúc

Về thăm quê cũ

Tàn mùa hạ phượng hồng rơi lặng lẽ
Cánh diều bay thời thơ ấu bay theo
Sợi tóc bạc bên kia đồi nắng xế
Ngẩn ngơ tìm thuở ấy mắt trong veo

Vui chết vô cùng

Nghe gió nói mùa thu không lá rụng
Sầu mây khô trên những mái nhà
Đồi núi trọc ngồi nghe biển khóc
Chiến tranh nào cũng giết những hồn thơ

Chải tóc

Lược buồn gỡ rối thu xưa
Mà nghe sợi tóc ướt mưa thu này
Trăm năm qua một thoáng ngày
Ngọt ngào thì ít đắng cay thì nhiều

Hạt nắng

Khi sân trường rợp bóng những hàng cây
Mầm non mới lên xanh vàng lá thắm
Tuổi nghề thầy không đếm bằng năm tháng
Những mùa hoa những thế hệ học trò.

Kỷ niệm

Mình bên nhau dưới mái trường
mấy mươi năm buồn vui
từ thanh xuân đến ngày tóc bạc

Lời tỏ tình của mùa thu

Cơn mưa kéo mùa thu đến thật gần
Những cánh đồng khô hanh đã ửng dần lên màu con gái
Anh lại bắt đầu cho một ngày mới
Của tình yêu bạc đầu

Tây tiến độc hành

Ta phương Đông nằm khoèo vô tích sự
Chẳng dính một xu chờ uống rượu mời
Sóng hỗn hào muốn xô chìm thân phận
Biết bao lần ngoi ngóp giữa chơi vơi