Thơ

Vết lún

Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Tiếng vọng…

Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng

Nhớ mẹ

Mẹ giờ cách mấy con sông
Cách bao dãy núi đường vòng rất xa

Nỗi niềm

Mẹ đi còn chiếc rổ may
Vá tình cha lại những ngày cuối đông

Phù Cát

Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Chợ Rượu mà Người Không Say

Giữa Giêng đi ngang Chợ Rượu
Tìm hoài chẳng thấy Khách Say
Vẳng nghe chuông chùa điểm nhịp
Vàng mai phiến phiến lay bay!

Trực quan

Viên ngói khô cong
Vày kèo võng lệch
Khóm tử kinh hoa tím vít cong cành!

Chơi thơ

Phân con chữ
đóng vai nghệ sĩ
Họa bức tranh đời
Rót điệu quê hương.

Hương bồ kết

Một khi tóc chải hiên lầu
táo rơi hấp dẫn trên đầu Newton
lâng lâng bồ kết vương vương
hòa chung trái vỡ màu hương lạ kỳ

Kẹo quê

Kẹo ú là kẹo ú à
Chỉ đường với bột vậy mà ngon ghê
Có thằng nhóc nhớ tuổi thơ
Cầm viên kẹo đứng thẫn thờ hiên mơi

Phố nhỏ của tôi

Quy Nhơn núi nằm chơi trong phố
Lao xao lũ sẻ ngó người đi
Bà Hỏa nghiêng nghiêng chiều sương khói
Ngắm nghía Xuân Vân biển xanh rì

Báu vật của riêng tôi

Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ

Bên biển

Mon men ra bãi cát
Bằng ngón chân anh quen
Bằng con mắt em liếc
Mà ngày xưa anh thương

Gieo

Cái lạnh gieo nỗi buồn trên mấy ngọn đồi
xuôi theo sông nước
mọc ra những con thuyền ngủ quên,
nằm úp mặt bên bờ cỏ

Vết lún

Con đường rạch đôi cánh đồng Phú – Nhuận
Phố đang thay màu đất bùn quê
Có đôi bàn chân còn nguyên vết lún
Xốn xang mỗi lúc ngang về

Tiếng vọng…

Ta khản cổ gọi
cửa đời vẫn đóng
Những chiều mưa lạnh cóng cánh đồng

Nhớ mẹ

Mẹ giờ cách mấy con sông
Cách bao dãy núi đường vòng rất xa

Nỗi niềm

Mẹ đi còn chiếc rổ may
Vá tình cha lại những ngày cuối đông

Phù Cát

Núi Bà thủy chung “Chinh phụ”
Sông Lại sông La suối tóc phù sa
Dòng La Vỹ phía Nam êm ả
Nước nóng Hội Vân mây khói la đà

Chợ Rượu mà Người Không Say

Giữa Giêng đi ngang Chợ Rượu
Tìm hoài chẳng thấy Khách Say
Vẳng nghe chuông chùa điểm nhịp
Vàng mai phiến phiến lay bay!

Trực quan

Viên ngói khô cong
Vày kèo võng lệch
Khóm tử kinh hoa tím vít cong cành!

Chơi thơ

Phân con chữ
đóng vai nghệ sĩ
Họa bức tranh đời
Rót điệu quê hương.

Hương bồ kết

Một khi tóc chải hiên lầu
táo rơi hấp dẫn trên đầu Newton
lâng lâng bồ kết vương vương
hòa chung trái vỡ màu hương lạ kỳ

Kẹo quê

Kẹo ú là kẹo ú à
Chỉ đường với bột vậy mà ngon ghê
Có thằng nhóc nhớ tuổi thơ
Cầm viên kẹo đứng thẫn thờ hiên mơi

Phố nhỏ của tôi

Quy Nhơn núi nằm chơi trong phố
Lao xao lũ sẻ ngó người đi
Bà Hỏa nghiêng nghiêng chiều sương khói
Ngắm nghía Xuân Vân biển xanh rì

Báu vật của riêng tôi

Quả cam cứ chín thế một mình đến sũng
Em tiếc nuối muộn mằn giá như gặp tôi
Gặp từ thuở mới đươm hoa ra nụ

Bên biển

Mon men ra bãi cát
Bằng ngón chân anh quen
Bằng con mắt em liếc
Mà ngày xưa anh thương

Gieo

Cái lạnh gieo nỗi buồn trên mấy ngọn đồi
xuôi theo sông nước
mọc ra những con thuyền ngủ quên,
nằm úp mặt bên bờ cỏ