Thơ

Tiếng thơ trên mặt đất

Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông

Về Hoài Ân

Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…

Về Hoài Ân cùng em

Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.

Sợi tình thắt nửa vòng tay

Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?

Phiên khúc gió

Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!

Đêm bên dòng Đô Tỏa

Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.

Nghiệt ngã yêu thương

Đêm xa quê nệm êm chăn ấm
vẫn chập chờn ngồi dậy từng cơn
Ta thương vợ đèn cù giấc ngủ
thương mẹ già xe nước niềm đau

Đà Nẵng tình yêu

Anh về Đà Nẵng tìm em
phố phường xóa dấu những đêm hẹn hò
bến Đò Xu vắng bóng đò
dòng sông Cẩm Lệ, Cổ Cò lặng im.

Ta nằm dưới Ngũ Hành Sơn

Chuyện trò với cá đang bơi
Một đời im lặng bên trời cô đơn
Ta nằm dưới Ngũ Hành Sơn
Nghe rêu thiên cổ mang hờn bao la.

Chảy đi sông tình

nhiều đau khổ thành ngọc trai
bể Đông nuốt lệ cho dài Trường Sơn
xa trời anh nhớ sông hơn
thương em từ thuở mang hờn phận duyên

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Nốt trầm

cánh hoa vỡ trong đêm
nụ hôn vỡ trong đêm
người đàn bà ngồi so mình với chiếc gương
vệt drap nhăn nhúm

Bông cỏ và trăng

mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương
nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã

Tiếng thơ trên mặt đất

Trôi qua cánh đồng lúa
đàn bò gặm cỏ dưới bầu trời chớm gió
ngọn núi treo đám mây trắng như bông gòn
mùa hạ đã nhuộm nắng trên sông

Về Hoài Ân

Thêm lần về lại với Hoài Ân
Mảnh đất tuy xa nhưng rất gần
Mỗi địa danh biết bao sự tích
Để lòng vương vấn những tình thân…

Về Hoài Ân cùng em

Về Hoài Ân cùng em
Nghe câu ca dao vọng miền thương nhớ
Tiếng canh cửi nhịp nhàng Hóc Nghệ
Vàng tơ tằm óng ả Ô Căm.

Sợi tình thắt nửa vòng tay

Đêm về phố cổ Hội An
Người xưa xa vắng ngỡ ngàng bước chân
Nơi tôi từng đến bao lần
Giờ sao bỗng thấy tần ngần đắn đo?

Phiên khúc gió

Trăng bàng bạc sóng Cổ Cò
Sông đêm yên tĩnh không đò lại qua
Gió khuya buốt lạnh tim xa
Tha hương day dứt – chung trà buồn sao!

Đêm bên dòng Đô Tỏa

Em gánh nắng đổ xuống dòng Đô Tỏa
Chiều loang ra nhuộm bạc chân trời
Chạng vạng khói bồng bềnh no hơi lạnh
Cay mắt người gõ nhịp trên sông.

Nghiệt ngã yêu thương

Đêm xa quê nệm êm chăn ấm
vẫn chập chờn ngồi dậy từng cơn
Ta thương vợ đèn cù giấc ngủ
thương mẹ già xe nước niềm đau

Đà Nẵng tình yêu

Anh về Đà Nẵng tìm em
phố phường xóa dấu những đêm hẹn hò
bến Đò Xu vắng bóng đò
dòng sông Cẩm Lệ, Cổ Cò lặng im.

Ta nằm dưới Ngũ Hành Sơn

Chuyện trò với cá đang bơi
Một đời im lặng bên trời cô đơn
Ta nằm dưới Ngũ Hành Sơn
Nghe rêu thiên cổ mang hờn bao la.

Chảy đi sông tình

nhiều đau khổ thành ngọc trai
bể Đông nuốt lệ cho dài Trường Sơn
xa trời anh nhớ sông hơn
thương em từ thuở mang hờn phận duyên

Mưa

Có những ngày mưa nhức nhối trong tôi
Bị giam cầm trong bầu trời xanh biếc
Hạt thu mình buông bao lời thê thiết
Trên nhánh chiều khắc khoải thả hoa bay

Giấc mơ lá cỏ

Xin đừng lấy đi giấc mơ của lá
Lúc lìa cành là lúc được tự do
Xin đừng lấy đi tình yêu em ấp ủ
Lúc lìa đời là lúc cất tiếng yêu thương…

Nốt trầm

cánh hoa vỡ trong đêm
nụ hôn vỡ trong đêm
người đàn bà ngồi so mình với chiếc gương
vệt drap nhăn nhúm

Bông cỏ và trăng

mùa nào ngọt như tấm thảm mật
rót vào linh hồn tôi một dải tóc màu sương
nhành hoa chưa kịp tắm lời yêu dưới cơn mơ hoang
gió sông thốc trắng hai bờ vội vã