Thơ

Tôi & mùa hạ & em

Tôi và mùa hạ và em
tháng năm phượng vỹ buông rèm tóc xanh
tình trong file nén lưu dành
nổ full ổ cứng chép thành bản sao

Chiều Vân Phong

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?

Hạnh phúc trước cơn mưa

Em đang nép vào anh
Dưới sảnh một căn nhà đang khép cửa
Nhìn cơn mưa đang bay
Mềm như sương rụng

Mùa hè

Cái cây khỏa thân lộ thớ gỗ chai sần
Chiếc xe cởi trần, bỏng xăng dầu cháy xém
Tòa nhà bung cửa phơi chiếu giường buồn chán
Mùa hè đường phố cũng khỏa thân

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Thú rừng

Làm sao vẽ chân dung
Con thú rừng thời khắc trúng tên
Làm sao vẽ chân dung
Bóng tối lò mò bỏ trốn

Biển

Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày…

Ông cháu

Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh
còn ông thì lẩm cẩm

Bảo tàng của cha  

Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực…

Tự khúc 

Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê

Sóng

Nhức nhối sóng trào vào tim
Đập tung nỗi niềm ngàn năm câm lặng
Anh phải gào lên rằng anh đang nhớ

Tôi & mùa hạ & em

Tôi và mùa hạ và em
tháng năm phượng vỹ buông rèm tóc xanh
tình trong file nén lưu dành
nổ full ổ cứng chép thành bản sao

Chiều Vân Phong

Những con đường đã nở bao nhiêu hoa?
Những khung trời đã đổ bao nhiêu mưa?
Những chia xa đã thức bao nhiêu nhớ?

Hạnh phúc trước cơn mưa

Em đang nép vào anh
Dưới sảnh một căn nhà đang khép cửa
Nhìn cơn mưa đang bay
Mềm như sương rụng

Mùa hè

Cái cây khỏa thân lộ thớ gỗ chai sần
Chiếc xe cởi trần, bỏng xăng dầu cháy xém
Tòa nhà bung cửa phơi chiếu giường buồn chán
Mùa hè đường phố cũng khỏa thân

Quy Nhơn

Có một buổi sáng Quy Nhơn
Từ điển không thể nào định nghĩa
Ví dụ như màu xanh biển cả
Nước không thể nào xanh hơn…

Nhớ làng 

Những cánh rừng xưa đã thành dĩ vãng 
đất lật tung dưới ánh sáng mặt trời
những viên sỏi tự nung trong nắng lửa
đốt mắt nhìn cô gái Jrai

Thú rừng

Làm sao vẽ chân dung
Con thú rừng thời khắc trúng tên
Làm sao vẽ chân dung
Bóng tối lò mò bỏ trốn

Biển

Sóng biển vẫn hiền hòa
Vỗ vào đá
Mơn man bãi cát
Như mọi ngày…

Ông cháu

Sáu tuổi đọc tiếng Anh
ông học theo lẩm nhẩm
cháu học thuộc rất nhanh
còn ông thì lẩm cẩm

Bảo tàng của cha  

Tháng Tám ùa về trong kí ức của cha
“Bảo tàng” nhỏ ông mân mê từng kỷ vật
Những huân, huy chương ngời lên đỏ rực…

Tự khúc 

Ta sợ một mai mình già yếu
Bước run run không đi hết nổi con đường
Bệnh tật, cô đơn suốt ngày nắm níu
Bỗng thấy mình như đứa trẻ không quê

Sóng

Nhức nhối sóng trào vào tim
Đập tung nỗi niềm ngàn năm câm lặng
Anh phải gào lên rằng anh đang nhớ