Sóng Côn giang
Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát…
Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát…
Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh
Ta trở về với tuổi thơ xưa
Theo chân mẹ lon ton nơi ruộng mạ
Căng lồng ngực – từng hơi thật đã
Ngai ngái hương đồng cỏ dưới chân đê.
Anh trở lại con đường xưa ấy
Trời vẫn xanh như những tháng năm nào
Nắng vẫn trải trên triền đê dìu dịu
Sông ngàn đời, sóng nước vẫn lao xao.
Sao em không về thương tháng Sáu cùng anh
Hoài Ân những chiều buồn im tiếng
Anh như tiếng ve gào đến khan cả giọng
Ôm lòng mình đầy rẫy vết thương
Như trăm ngàn đứa trẻ
tôi lớn lên
từ làng Tình Giang từ Hòn Chồng Hòn Vợ
sông Tình tháp Bạc nghìn năm…
Vành tai em như mộc nhĩ
Mộc nhĩ trắng tinh và lạ
Anh không nỡ nhai
Dù biết nó giòn giòn
Những con cá lia thia nuôi trong chậu nhựa
cánh đồng năn cao ốc lấy đi rồi
và bọn trẻ cãi nhau tên cá
đứa nói rô ron đứa bảo cá cờ
Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!
Ta giờ nhớ nhớ quên quên
Gặp nhau bạn hỏi: biết tên là gì?
Tên là… xin nhắc giùm đi
Chơi trò “đánh đố” có gì vui đâu!
Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao
Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt
Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi
Tiếng chim bông lau đói mùa khất thực mang theo làn mưa du mục mầm thai ủ giấc mơ làng mù sương sóng cát…
Anh có về Phù Cát với em không?
Về với ruộng đồng dập dờn sóng lúa
Về với con kênh êm mềm dải lụa
Với cánh cò điểm trắng đồng xanh
Ta trở về với tuổi thơ xưa
Theo chân mẹ lon ton nơi ruộng mạ
Căng lồng ngực – từng hơi thật đã
Ngai ngái hương đồng cỏ dưới chân đê.
Anh trở lại con đường xưa ấy
Trời vẫn xanh như những tháng năm nào
Nắng vẫn trải trên triền đê dìu dịu
Sông ngàn đời, sóng nước vẫn lao xao.
Sao em không về thương tháng Sáu cùng anh
Hoài Ân những chiều buồn im tiếng
Anh như tiếng ve gào đến khan cả giọng
Ôm lòng mình đầy rẫy vết thương
Như trăm ngàn đứa trẻ
tôi lớn lên
từ làng Tình Giang từ Hòn Chồng Hòn Vợ
sông Tình tháp Bạc nghìn năm…
Vành tai em như mộc nhĩ
Mộc nhĩ trắng tinh và lạ
Anh không nỡ nhai
Dù biết nó giòn giòn
Những con cá lia thia nuôi trong chậu nhựa
cánh đồng năn cao ốc lấy đi rồi
và bọn trẻ cãi nhau tên cá
đứa nói rô ron đứa bảo cá cờ
Suối chảy một đời bằng số cát đã trôi
Cây đứng một đời bằng bóng mát đã trao
Nhà thơ viết một đời
Bằng nỗi buồn đóng cặn!
Ta giờ nhớ nhớ quên quên
Gặp nhau bạn hỏi: biết tên là gì?
Tên là… xin nhắc giùm đi
Chơi trò “đánh đố” có gì vui đâu!
Ngủ đi em
Để mặc sóng nghiền tôi với gió
Tôi chẳng muốn là tôi, đêm chẳng là đêm nữa
Dẫu mai này ra sao
Mình vốn dĩ người nhà quê
Ăn chén cơm nghe dư vị ruộng đồng kín bưng trước mặt
Những hạt lúa giần sàng trầm mình qua nước mắt
Phố hồn nhiên
cứ ồn ào tấp nập
đôi khi thèm chút yên ả đồng quê
thèm ăn bưởi lên Hoài Ân, phố núi
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai