Thơ

Ngã tư

Mỗi ngã rẽ đều có một lý do 
cho sự lựa chọn 
của ngày thứ sáu 
thứ bảy 
hay chiều chủ nhật 

Viết bên cầu Phụ Ngọc

Chậm lại trên con đường cái quan
dừng chân nghe nước, ngẩng đầu vọng mây
hay máu và mồ hôi trong sắc xanh 
phượng bay từ hàng vạn hoàng hôn nổi lửa 

Khoảnh khắc

Mưa trải căm căm
Thung lũng chìm trong ánh đèn mờ ảo
Mái nhà chụm tìm hơi ấm
Khói thở lên nằng nặng chiêm bao

Nước mắt đảo xa

Cho tôi khóc giữa bốn bề sóng biển
Nước mắt hòa vị muối
Lòng đại dương ôm thêm giọt mặn
Biển có đầy thêm?

Đêm

Ký ức ăn mòn mảng tường rêu vữa
hiện những mặt người
vài ba nụ cười
vài ba ánh mắt
quay cuồng thực hư

Nghe em

Giữa mùa lá
Rồi mọi thứ sẽ quay trở lại 
vì em không cầm gì trên ngón tay thon
Giữ giùm anh mùa lá

Rơi

Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi…

Bình minh

Bình minh vừa thức dậy
Âm thanh bỗng rộn ràng
Anh gà trống gáy vang
Chị mái mơ cục tác

Cỏ xanh về phía cũ

Dưới góc nhà khuya sớm
những vào ra chạm vào hoang vắng
chỉ bóng mây trú ngõ nhà mình
cha gỡ trúc tre đan màu thúng cũ

Khuya

Nửa khuya xếp áo cho người cũ
Nghe cả thiên thu bỗng rủ về
Chẳng còn cay mắt hay rơi lệ
Sao thấy đêm này dài lê thê

Đàn bà gánh những bôn ba

Đàn bà làm mẹ làm cha
Tự dựng cho mình khu vườn rợp mát
Chở con về sớm khuya ngọt nhạt
Bữa cơm dưa cười nói đủ đầy

Ngày mới sao mình chưa mới

Chào ngày mới nhưng sao mình vẫn cũ
Trái đất ừ, ta có khác chi đâu
Chỉ mưa nắng đủ phép màu định vị
Cả đất trời cùng vạn vật lung linh…

Ngã tư

Mỗi ngã rẽ đều có một lý do 
cho sự lựa chọn 
của ngày thứ sáu 
thứ bảy 
hay chiều chủ nhật 

Viết bên cầu Phụ Ngọc

Chậm lại trên con đường cái quan
dừng chân nghe nước, ngẩng đầu vọng mây
hay máu và mồ hôi trong sắc xanh 
phượng bay từ hàng vạn hoàng hôn nổi lửa 

Khoảnh khắc

Mưa trải căm căm
Thung lũng chìm trong ánh đèn mờ ảo
Mái nhà chụm tìm hơi ấm
Khói thở lên nằng nặng chiêm bao

Nước mắt đảo xa

Cho tôi khóc giữa bốn bề sóng biển
Nước mắt hòa vị muối
Lòng đại dương ôm thêm giọt mặn
Biển có đầy thêm?

Đêm

Ký ức ăn mòn mảng tường rêu vữa
hiện những mặt người
vài ba nụ cười
vài ba ánh mắt
quay cuồng thực hư

Nghe em

Giữa mùa lá
Rồi mọi thứ sẽ quay trở lại 
vì em không cầm gì trên ngón tay thon
Giữ giùm anh mùa lá

Rơi

Nỗi buồn trong túi đã rơi
Con đường tan tầm dựng lên như vách núi
Không thể bước đến
Không thể rời đi…

Bình minh

Bình minh vừa thức dậy
Âm thanh bỗng rộn ràng
Anh gà trống gáy vang
Chị mái mơ cục tác

Cỏ xanh về phía cũ

Dưới góc nhà khuya sớm
những vào ra chạm vào hoang vắng
chỉ bóng mây trú ngõ nhà mình
cha gỡ trúc tre đan màu thúng cũ

Khuya

Nửa khuya xếp áo cho người cũ
Nghe cả thiên thu bỗng rủ về
Chẳng còn cay mắt hay rơi lệ
Sao thấy đêm này dài lê thê

Đàn bà gánh những bôn ba

Đàn bà làm mẹ làm cha
Tự dựng cho mình khu vườn rợp mát
Chở con về sớm khuya ngọt nhạt
Bữa cơm dưa cười nói đủ đầy

Ngày mới sao mình chưa mới

Chào ngày mới nhưng sao mình vẫn cũ
Trái đất ừ, ta có khác chi đâu
Chỉ mưa nắng đủ phép màu định vị
Cả đất trời cùng vạn vật lung linh…