Thơ

Bừng sáng vòm cây 

Ngày cánh gió xa khơi
hải âu vòng cánh tiễn người 

Sao đổi ngôi
bên trời 
ngày u ám 
xa xôi 

Chuyển động

Khu vườn còn say giấc
mùa xuân mở cửa bước vào
tưới lên hạt giống hân hoan

Xuân sau lũ

Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…

Theo câu ca dao

Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội

Rớt lặng tiếng khà

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay

Bồng bềnh sắc xuân

Gửi em mấy hạt nắng xuân
mùa thơm rộn
tiếng chim ngân ắp vườn
mênh mang xuân
lộng sắc hương
tim yêu thắp
sáng nẻo đường nhân gian

Mùa xuân

Gánh chiều đông qua miền hoang vắng
cơn bão tháng Mười xé vụn giấc mơ
hoài niệm mưa chợt đi chợt đến
em lại về đau đáu một triền xuân

Phía hai bờ cỏ lúa

Ví còn hai chục ngàn – vừa đủ một cân gạo trắng
ông khách từ Bắc vào chơi

vẩn vơ nói chuyện cánh đồng

Trên mặt ruộng lúa xanh và lồng vực
ngậm bùn và đón nắng
người rẽ nước bốn trăm năm mới thấu tỏ đồng bằng

Mua Tết cho em

Anh mua Tết cho em
bằng cách xóa bớt
những ngày buồn
trong lịch treo tường.

Chín ngọt tình xuân

Chợt thấy mai vàng kết nụ
Mới hay chạm bóng xuân về
Giã từ mưa đông rét mướt
Đón chào nắng mượt tình quê

Cơn mưa bất chợt

Một chiều
Lối cũ tìm về
Cây bần, cây đước mải mê đứng chờ
Bâng khuâng nhớ một ý thơ
Một thời nông nổi để giờ lạc nhau

Thiên ý cao nguyên

Lạnh tê trời đặc sánh
Quanh năm sương mù vây
Cố xứ mùa thiên ý
Lao chao hạt sương rây.

Đầu xuân đọc “Lời hạ du sông hát”

Thơ Châu Thường Vinh không quá chú trọng vào việc thiết kế cấu tứ hay cách tân hình thức, cũng không câu nệ ở việc trau chuốt từ ngữ; ông lựa chọn cách thủ thỉ, giãi bày bằng ngôn từ mộc mạc…

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.

Bừng sáng vòm cây 

Ngày cánh gió xa khơi
hải âu vòng cánh tiễn người 

Sao đổi ngôi
bên trời 
ngày u ám 
xa xôi 

Chuyển động

Khu vườn còn say giấc
mùa xuân mở cửa bước vào
tưới lên hạt giống hân hoan

Xuân sau lũ

Không có gì
ngoài một đóa hoa xuân
cô đơn bung cánh lụa vàng
bên bờ rào còn vương mùi bùn non sau lũ
Mẹ gắng gượng bỏ dáng ngồi ủ rũ
xuống bếp thổi nồi cơm bên mái lá xạc xài…

Theo câu ca dao

Tự thuở nào trong giấc tuổi thơ có cánh cò trắng muốt
Giữ ánh trăng vàng ngắm đồng cạn đồng sâu
Nhịp thời gian sáng sớm đến đêm thâu
Nào đã cạn những vì sao nguồn cội

Rớt lặng tiếng khà

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay

Bồng bềnh sắc xuân

Gửi em mấy hạt nắng xuân
mùa thơm rộn
tiếng chim ngân ắp vườn
mênh mang xuân
lộng sắc hương
tim yêu thắp
sáng nẻo đường nhân gian

Mùa xuân

Gánh chiều đông qua miền hoang vắng
cơn bão tháng Mười xé vụn giấc mơ
hoài niệm mưa chợt đi chợt đến
em lại về đau đáu một triền xuân

Phía hai bờ cỏ lúa

Ví còn hai chục ngàn – vừa đủ một cân gạo trắng
ông khách từ Bắc vào chơi

vẩn vơ nói chuyện cánh đồng

Trên mặt ruộng lúa xanh và lồng vực
ngậm bùn và đón nắng
người rẽ nước bốn trăm năm mới thấu tỏ đồng bằng

Mua Tết cho em

Anh mua Tết cho em
bằng cách xóa bớt
những ngày buồn
trong lịch treo tường.

Chín ngọt tình xuân

Chợt thấy mai vàng kết nụ
Mới hay chạm bóng xuân về
Giã từ mưa đông rét mướt
Đón chào nắng mượt tình quê

Cơn mưa bất chợt

Một chiều
Lối cũ tìm về
Cây bần, cây đước mải mê đứng chờ
Bâng khuâng nhớ một ý thơ
Một thời nông nổi để giờ lạc nhau

Thiên ý cao nguyên

Lạnh tê trời đặc sánh
Quanh năm sương mù vây
Cố xứ mùa thiên ý
Lao chao hạt sương rây.

Đầu xuân đọc “Lời hạ du sông hát”

Thơ Châu Thường Vinh không quá chú trọng vào việc thiết kế cấu tứ hay cách tân hình thức, cũng không câu nệ ở việc trau chuốt từ ngữ; ông lựa chọn cách thủ thỉ, giãi bày bằng ngôn từ mộc mạc…

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.