Thơ

Cái bóng

(VNBĐ – Thơ). Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy Hơi lùn heo héo còn đủ tay Không nhìn phía trước không ngoảnh lại Cái bóng đây rồi có chối bay Cái bóng theo ta suốt một đời Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi

Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ). Dắt mình ra ngõ biết về đâu Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo

Hoa phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi độ tháng Tư về hàng phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn rưng rưng đỏ nhiệt độ lên tới bốn mươi cô bạn tôi đi thắp nhang cho đồng hương Bình Định cô cứ đứng mãi đứng mãi chiếc ô nán che

Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ). Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

Tạ lỗi với mây xanh

(VNBĐ – Thơ). Ngày mười hai tháng Bảy năm tám tư chúng tôi trồng cây phượng bên góc trường kỷ niệm buổi cuối cùng đời học sinh trung học rồi vỗ cánh mỗi đứa một phương mỗi đứa một phương nhưng không có đứa nào

Tấm hình của lớp

(VNBĐ – Thơ). Tấm hình đen trắng chỉ bằng bàn tay Mấy chục đứa xếp hàng ngang Mặt mỗi người bé như hạt bắp Mấy chục năm trôi qua Đêm nay bỗng bồi hồi nhớ lớp Nhìn lại tấm hình Bâng khuâng Mặt bạn bè

Về lại Đảo Cò(*)

(VNBĐ – Thơ). Cò trắng trở về trên những tán cây xanh Đầm Thị Nại mênh mông bốn bề sóng nước đứng kiên nhẫn những cây bần, cây đước… che chở ta xưa giờ vẫy gọi chim về Đảo Cò ơi bình dị một tên

Tự tình Đắk Tra

(VNBĐ – Văn trẻ). Đắk Tra say! Vít rượu cần cong như đôi gò má thắm Anh xé cánh gió đại ngàn Em vạch lá rừng cho mây giăng thành nỗi nhớ … tìm nhau. Đắk Tra nhớ! Đêm dòng Côn ngâm mình bên ngực

Tuổi trẻ

(VNBĐ – Văn trẻ). tôi không kịp chạy về cánh đồng tuổi trẻ để đặt lại tên cho nỗi buồn có phải không đời rạ rơm sống trong nước và chết trong lửa không có đau đớn nào hiện diện trên đời kể cả em

Khánh An

(VNBĐ – Văn trẻ). em đừng khánh thành nỗi buồn để ủi an tôi thêm lần nào nữa chiều ở đây không tiếng bìm bịp kêu tôi như làn gió mồ côi loanh quanh tìm nguồn cội quê hương theo khói đồng bay bay trắng

Chiều rơi

(VNBĐ – Thơ).  chiều nghiêng vạt nắng tàn rơi ta nghiêng gót mỏi qua trời bão giông đi… về?! một cõi mênh mông liêu xiêu lối nhỏ đời chông chênh đời gió lùa xô tóc lệch ngôi ta lang bạt giữa cuộc người phong sương

Dệt nắng xuân

(VNBĐ – Thơ). Sắp sang xuân Trời trở lạnh Mai ủ niềm yêu Để bung hoa Em ủ men nồng Cho tháng Chạp Ươm Những mùa vàng Dệt Nắng xuân. VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

bạch mai

(VNBĐ – Thơ).  thà như sóng vỗ mòn ngạch đá thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời thà như gió, chạm khẽ đôi môi và run rẩy sợi tóc em buổi sớm… ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ về hình dung em,

Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ). Người đàn bà đi trong đêm tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá uống những ánh sao băng cuối tận góc trời ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà nghe tiếng mây ru Người đàn bà đi trong đêm

Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ). Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau Giữa chúng ta có bông hoa tím nở Lặng yên gót mùa Lướt qua vội vã Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày Tôi không nỡ chạm làn môi

Cái bóng

(VNBĐ – Thơ). Lẽo đẽo theo ta một bóng gầy Hơi lùn heo héo còn đủ tay Không nhìn phía trước không ngoảnh lại Cái bóng đây rồi có chối bay Cái bóng theo ta suốt một đời Khi ngừng khi nghỉ vẫn trêu ngươi

Dắt mình ra ngõ

(VNBĐ – Thơ). Dắt mình ra ngõ biết về đâu Trớn trở nhà cao gáy chọc đầu Váy đỏ ai phơi ngoài song cửa Vẫy ai ai gọi dưới tầng sâu Chân héo luồn quanh ngõ quắt queo Lạc mê hồn trận ngấn giàu nghèo

Hoa phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Mỗi độ tháng Tư về hàng phượng ở Nghĩa trang Trường Sơn rưng rưng đỏ nhiệt độ lên tới bốn mươi cô bạn tôi đi thắp nhang cho đồng hương Bình Định cô cứ đứng mãi đứng mãi chiếc ô nán che

Ngược sông Lô

(VNBĐ – Thơ). Ngửa mặt đón những tàn hoa nhuộm đỏ trời biên giới sông Lô làm một trường ca chảy vào đất Việt quấn quít từng dãy núi đá như tấm lá chắn chở che những người lính bao đời canh giữ biên cương

Tạ lỗi với mây xanh

(VNBĐ – Thơ). Ngày mười hai tháng Bảy năm tám tư chúng tôi trồng cây phượng bên góc trường kỷ niệm buổi cuối cùng đời học sinh trung học rồi vỗ cánh mỗi đứa một phương mỗi đứa một phương nhưng không có đứa nào

Tấm hình của lớp

(VNBĐ – Thơ). Tấm hình đen trắng chỉ bằng bàn tay Mấy chục đứa xếp hàng ngang Mặt mỗi người bé như hạt bắp Mấy chục năm trôi qua Đêm nay bỗng bồi hồi nhớ lớp Nhìn lại tấm hình Bâng khuâng Mặt bạn bè

Về lại Đảo Cò(*)

(VNBĐ – Thơ). Cò trắng trở về trên những tán cây xanh Đầm Thị Nại mênh mông bốn bề sóng nước đứng kiên nhẫn những cây bần, cây đước… che chở ta xưa giờ vẫy gọi chim về Đảo Cò ơi bình dị một tên

Tự tình Đắk Tra

(VNBĐ – Văn trẻ). Đắk Tra say! Vít rượu cần cong như đôi gò má thắm Anh xé cánh gió đại ngàn Em vạch lá rừng cho mây giăng thành nỗi nhớ … tìm nhau. Đắk Tra nhớ! Đêm dòng Côn ngâm mình bên ngực

Tuổi trẻ

(VNBĐ – Văn trẻ). tôi không kịp chạy về cánh đồng tuổi trẻ để đặt lại tên cho nỗi buồn có phải không đời rạ rơm sống trong nước và chết trong lửa không có đau đớn nào hiện diện trên đời kể cả em

Khánh An

(VNBĐ – Văn trẻ). em đừng khánh thành nỗi buồn để ủi an tôi thêm lần nào nữa chiều ở đây không tiếng bìm bịp kêu tôi như làn gió mồ côi loanh quanh tìm nguồn cội quê hương theo khói đồng bay bay trắng

Chiều rơi

(VNBĐ – Thơ).  chiều nghiêng vạt nắng tàn rơi ta nghiêng gót mỏi qua trời bão giông đi… về?! một cõi mênh mông liêu xiêu lối nhỏ đời chông chênh đời gió lùa xô tóc lệch ngôi ta lang bạt giữa cuộc người phong sương

Dệt nắng xuân

(VNBĐ – Thơ). Sắp sang xuân Trời trở lạnh Mai ủ niềm yêu Để bung hoa Em ủ men nồng Cho tháng Chạp Ươm Những mùa vàng Dệt Nắng xuân. VÕ NGỌC THỌ (Văn nghệ Bình Định số 95 tháng 3.2021)

bạch mai

(VNBĐ – Thơ).  thà như sóng vỗ mòn ngạch đá thà như mây phiêu dật khắp nẻo trời thà như gió, chạm khẽ đôi môi và run rẩy sợi tóc em buổi sớm… ta chẳng thể ngưng mình thôi suy nghĩ về hình dung em,

Người đàn bà đi trong đêm

(VNBĐ – Thơ). Người đàn bà đi trong đêm tìm chồng trên đường gập ghềnh sỏi đá uống những ánh sao băng cuối tận góc trời ngôi sao đổi ngôi hai bên dải ngân hà nghe tiếng mây ru Người đàn bà đi trong đêm

Tàn xuân có bông hoa tím

(VNBĐ – Thơ). Buổi sáng ấy, khi chúng ta ngồi yên lặng bên nhau Giữa chúng ta có bông hoa tím nở Lặng yên gót mùa Lướt qua vội vã Tựa giấc mơ chưa nỡ tan dưới ánh ngày Tôi không nỡ chạm làn môi