Văn học

Đồi Thi Nhân

Ta nghe lá tựa vào nhau thầm thĩ
đồi Thi Nhân đón khách dặm đường xa
gió khe khẽ ru êm chùm hoa giấy
sóng vỗ ghềnh khắc dấu nỗi niềm xưa

Pleiku mùa lễ hội

Mưa cuối thu nhẹ nhàng qua phố nhỏ
hình như nghe có gió thổi đông về
tháng Mười Một rộn ràng mùa lễ hội
nhịp cồng chiêng đồi núi nở hoa vàng

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…

Những sớm mai thức dậy

Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.

Về với biển

Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng

Trái tim em không khóa

Ghé vào tim em đi
chỉ một chút thôi
đừng mang theo ồn ào của phố
đừng mang theo những lời đã quen nghe.

Mảnh trăng đôi 

Người đàn bà soi mình trong gương
thấy hai khuôn mặt 
một dịu dàng, một lặng lẽ
nửa nghiêng về căn bếp

Ta thăm một mảnh hồn ta

Hết mưa mây trắng bay về
Thăm người cô độc hồn quê Núi Bà
Một đời ôm mảnh trăng tà
Tặng em góa phụ nhìn ra cuộc đời.

Mưa là hạt lệ Núi Bà

Trời cho ta sống giản đơn
Làm thơ để sống yêu hơn quê nhà
Mưa bay hiu hắt tiếng gà
Mưa là hạt lệ Núi Bà trong veo.

Sương trắng triền sông

Nhìn con bé tròn trịa dễ thương ngồi trước mặt, chị lại nhớ chuyện cũ, tủm tỉm cười một mình, phải chi anh Thảnh đừng đụng trái bom bi ác nghiệt đó, giờ có khi chị tới ba đứa…

Người đi nghe gió

Không có gió. Nàng đi tìm cố hương. Không gian trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nàng như bình chân ở nơi chốn tâm hồn mà cũng lung lạc nơi đáy sâu tâm hồn ấy…

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…

Đồi Thi Nhân

Ta nghe lá tựa vào nhau thầm thĩ
đồi Thi Nhân đón khách dặm đường xa
gió khe khẽ ru êm chùm hoa giấy
sóng vỗ ghềnh khắc dấu nỗi niềm xưa

Pleiku mùa lễ hội

Mưa cuối thu nhẹ nhàng qua phố nhỏ
hình như nghe có gió thổi đông về
tháng Mười Một rộn ràng mùa lễ hội
nhịp cồng chiêng đồi núi nở hoa vàng

Mưa dông

Hồi đó, tôi lên chín. Út Chẵn mười hai. Bờ rào dâm bụt rừng rực đỏ là ranh giới nhà anh và nhà tôi. Nhà nào cũng thấp lè tè, nên đám con nít thay phiên bắt thang leo lên những mái ngói phủ rêu xanh…

Những sớm mai thức dậy

Những sớm mai thức dậy
Cơn gió mát lành của mùa xuân gõ cửa
Hoa tưng bừng nở rộ trước sân nhà
Lộc vừng già đương mùa thay lá
Vàng rơi chao liệng giữa không trung.

Về với biển

Những con sóng xanh mong ngóng bàn tay em
Bờ cát mịn màng chờ đợi bước chân em
Ánh mặt trời chói chang tìm kiếm bóng hình em
Về với biển đi, hỡi em!

Vẽ màu quên

Khi những bức tranh mù màu đi tìm tượng hình đã mất 
nét cọ rúm ró chờ siêu thoát
vẽ lên bầy thiêu thân đã thôi trò chơi hiến tế

Dấu nằm của biển

Có thể bài hát đầu tiên của người
là lời biển ngày còn đỏ hỏn
đã biết khóc nhớ trời xanh
khi mặt trời nở những ấu trùng tuyệt vọng

Trái tim em không khóa

Ghé vào tim em đi
chỉ một chút thôi
đừng mang theo ồn ào của phố
đừng mang theo những lời đã quen nghe.

Mảnh trăng đôi 

Người đàn bà soi mình trong gương
thấy hai khuôn mặt 
một dịu dàng, một lặng lẽ
nửa nghiêng về căn bếp

Ta thăm một mảnh hồn ta

Hết mưa mây trắng bay về
Thăm người cô độc hồn quê Núi Bà
Một đời ôm mảnh trăng tà
Tặng em góa phụ nhìn ra cuộc đời.

Mưa là hạt lệ Núi Bà

Trời cho ta sống giản đơn
Làm thơ để sống yêu hơn quê nhà
Mưa bay hiu hắt tiếng gà
Mưa là hạt lệ Núi Bà trong veo.

Sương trắng triền sông

Nhìn con bé tròn trịa dễ thương ngồi trước mặt, chị lại nhớ chuyện cũ, tủm tỉm cười một mình, phải chi anh Thảnh đừng đụng trái bom bi ác nghiệt đó, giờ có khi chị tới ba đứa…

Người đi nghe gió

Không có gió. Nàng đi tìm cố hương. Không gian trở nên lạnh lẽo vô cùng. Nàng như bình chân ở nơi chốn tâm hồn mà cũng lung lạc nơi đáy sâu tâm hồn ấy…

Bài hát của bảy giấc mơ

Bảy đêm rồi, trong giấc mơ tôi không biết hình thể nàng ra sao. Chỉ ánh mắt sâu và buồn như giai điệu của điệp khúc Gloomy Sunday ám ảnh tôi cùng với khuôn mặt màu xanh pha sắc tím…