Bềnh bồng thân xa
Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!
Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!
Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn
Thành phố bây giờ buồn ít vui nhiều
buồn nhiều vui ít
thành phố có dấu vân tay đã chết
cùng cơn mưa em
Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không
Ngày đi qua nửa giọt sương
Có con dế nhỏ hành hương lên chùa
Câu kinh thức trắng đêm xưa
Vội đi thỉnh tiếng chuông vừa bầu không
Những ngã tư đèn đỏ, đèn xanh
Định hình một hướng đi chưa dứt
Mưa giăng mù phố núi
Về hướng nào đây em?
Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng
Khi những cánh diều không cõng nổi ước mơ
Ta biết nói gì cùng mùa hạ
Giá có thể trở lại làm đứa trẻ sà vào lòng mẹ
Khóc một trận hả hê
Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân
Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng
Tôi còn lại gì ngoài những giấc mơ không có thật
Bên cạnh em
Người đàn bà của đêm thanh xuân xa lắc
Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa
(VNGL – Thơ). Nghiêng cơn mưa chiều Trút dầm mái phố Mùa xanh từ độ Theo cánh chim về Mỏi mòn mắt lá Mưa tắm mát mùa Bàn chân khuấy nước Dịu dòng sông xưa Ủ say men lạ Một chút cay nồng Hỏi ngày
Những điều chưa nói với em
Từ lâu tim đã ươm mềm lời duyên
Bạc đầu đời vẫn chưa yên
Phong ba chi lắm muộn phiền tóc xanh!
Đêm qua trong giấc mộng lành
thấy em cùng với quê mình ngày xưa
thấy trời đang đổ cơn mưa
nhái kêu đồng rộng lòng chưa biết buồn
Thành phố bây giờ buồn ít vui nhiều
buồn nhiều vui ít
thành phố có dấu vân tay đã chết
cùng cơn mưa em
Một ngày nằm khô sợi tóc
Nghe mưa bện cỏ ngoài sân
Thương đồng xưa cày váng nắng
Mẹ đổ trăng vào mùa không
Ngày đi qua nửa giọt sương
Có con dế nhỏ hành hương lên chùa
Câu kinh thức trắng đêm xưa
Vội đi thỉnh tiếng chuông vừa bầu không
Những ngã tư đèn đỏ, đèn xanh
Định hình một hướng đi chưa dứt
Mưa giăng mù phố núi
Về hướng nào đây em?
Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng
Khi những cánh diều không cõng nổi ước mơ
Ta biết nói gì cùng mùa hạ
Giá có thể trở lại làm đứa trẻ sà vào lòng mẹ
Khóc một trận hả hê
Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân
Cạn lòng đêm biển khóc những cánh buồm
chấm hải đăng không quang vào khơi thẳm
rẽ vào đâu
bốn bề bủa sóng
Tôi còn lại gì ngoài những giấc mơ không có thật
Bên cạnh em
Người đàn bà của đêm thanh xuân xa lắc
Muốn về tắm nước sông quê
Bờ sương ướt cỏ triền đê lạnh dày
Heo may nương gió hanh gầy
Vàng hoe như thể chân mây héo mùa
(VNGL – Thơ). Nghiêng cơn mưa chiều Trút dầm mái phố Mùa xanh từ độ Theo cánh chim về Mỏi mòn mắt lá Mưa tắm mát mùa Bàn chân khuấy nước Dịu dòng sông xưa Ủ say men lạ Một chút cay nồng Hỏi ngày
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai